Sự ra đời của Đào Tây Hữu là một bất ngờ được sắp đặt.
Mẹ cậu Trương Ý là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, sánh bằng minh tinh trên tạp chí, mỗi tội vận số kém may mắn sinh ra ở vùng nông thôn hẻo lánh, cô chưa từng gặp mẹ mình, thấy dân trong thôn kể đẻ cô xong là mẹ cô bỏ đi theo đàn ông giàu có luôn rồi.
Người giàu, thành phố lớn, cuộc sống tươi đẹp, từ bé những khái niệm này đã ăn sâu vào đầu Trương Ý, có tiền là có thể thoát ly khỏi những gian khổ của hiện thực, cô có thể tìm thấy cuộc sống mới chốn thị thành.
Ôm ấp giấc mộng ấy, năm 17 tuổi khi có phái nam độc thân trong thôn ghé nhà xem mắt đến đợt thứ hai, định hỏi cưới cô với sính lễ là 2 con trâu thì Trương Ý bỏ trốn.
Trương Ý không quá thông minh, nhưng nhờ ngoại hình xinh đẹp nên thực ra sau khi bỏ chạy đi xa cuộc sống của cô cũng chẳng chật vật lắm, cô đổi rất nhiều công việc, từng đi rửa bát thuê, làm phục vụ, bán hàng, dù mắc lỗi thì sẽ luôn có người nhìn vẻ ngoài của cô để phá lệ xí xóa cho.
Ngoại hình đem lại lợi thế lớn, qua 2 năm Trương Ý tiết kiệm được gần 100 nghìn tệ, đây là con số xưa nay cô còn chẳng dám mơ, vậy mà giờ đã nắm giữ chắc nịch trong tay rồi.
Mãi tận giây phút ấy, cô mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã đủ sức tự do kiểm soát số mệnh của bản thân.
Không thể đi làm thuê cả đời được, Trương Ý bắt đầu suy tư.
Chị Mạnh bạn thân cô chính là một ví dụ điển hình, cùng xuất thân từ gia đình nghèo khó, chị Mạnh còn chẳng xinh bằng cô song ăn nhau ở chỗ EQ cao, hai mấy tuổi tóm được một ông chủ lớn đầu 4, hiện đã lái xe sang ở nhà sang, sống cuộc sống cao quý hơn người rồi.
Ban đầu cô với chị Mạnh quen nhau khi rửa bát thuê chung ở một nhà hàng, về sau tái ngộ lần nữa chị Mạnh đã đeo vàng đeo bạc, lấp lánh chói lóa tới nỗi người đối diện không mở nổi mắt.
"Trương Ý, em xinh xắn thật, nhưng phụ nữ giống như đóa hoa ấy, chỉ nở rộ có vài năm vậy thôi, em phải tranh thủ thời gian kiếm chác đảm bảo đủ ăn đủ mặc cho quãng đời còn lại đi mới được." Chị Mạnh duỗi bàn tay sơn móng đỏ chót gắn kim cương ra v**t v* gương mặt Trương Ý động viên.
Trương Ý ngửi thấy mùi nước hoa lởn vởn quanh đầu ngón tay chị Mạnh – hương hoa diên vĩ dịu dàng, đại diện cho lòng mến mộ, ngọt ngào mà quyến rũ, cảm giác nó thấm vào tận xương tủy cô.
Cô cũng muốn giống chị Mạnh.
Tri thức thay đổi vận mệnh, nỗ lực viết lại cuộc đời… Những câu chuyện Súp gà cho tâm hồn ấy quá mông lung, vốn liếng thời gian công sức cần bỏ ra quá nhiều, Trương Ý chẳng tin, cô muốn đi đường tắt.
Chị Mạnh nhờ vả quan hệ giúp cô vào làm lễ tân một khách sạn 5 sao, muốn vượt qua giai cấp thì bước đầu tiên là phải đến được nơi có khả năng tiếp xúc với giai cấp ấy đã.
Trương Ý làm gần nửa năm, từng quen 2 ông chủ, đối phương đều rất thích cô, tiêu pha hào phóng nhưng cứ không chịu công khai quan hệ hoặc cho cô một vị trí đàng hoàng, sau cùng cũng cắt đứt cả.
20 tuổi, Trương Ý tình cờ nghe đồng nghiệp kể chuyện về trường hợp có người từng nhặt trộm bao cao su trong thùng rác, tận dụng t*nh d*ch trong ấy cấy cho mình mang bầu rồi tìm đến tận nhà, thành công xin được một khoản bồi thường lớn.
Cô trằn trọc mất ngủ mấy hôm, thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời, dạo này cô đang tìm hiểu với một cậu công tử nhà giàu, đã quan hệ hai lần, đối phương cực kì giàu có song là dạng đào hoa lăng nhăng, thường vào khách sạn với nhiều cô gái khác nhau, nhưng riêng biện pháp phòng tránh thì đảm bảo rất chuẩn.
Xem ra chỉ có thể trộm thôi.
Dĩ nhiên, phải là nhân viên dọn phòng mới có thể tiếp cận phòng ở của khách sớm nhất, Trương Ý chi một số tiền lớn, đổi lại được chiếc bao cao su đã qua sử dụng của cậu con nhà giàu kia.
Phần lớn khoản tiết kiệm đã dốc cả vào vụ này, buộc phải thành công không được phép thất bại. 1 tháng rưỡi sau, Trương Ý trông chiếc que thử thai 2 vạch, nở nụ cười đầy yên tâm.
Đến mốc 3 tháng là Trương Ý lập tức từ chức để tập trung nuôi thai, mãi cho tới khi dưa chín cuống rụng.
Em bé sơ sinh nho nhỏ được bọc trong tã, gương mặt bé xíu nhăn nhúm vô cùng giống cô.
Trương Ý đặt tên cho con trai là Bặc Tây Hữu, Bặc là họ của cậu công tử, Tây Hữu thì đơn giản tại hôm đi làm giấy khai sinh, cô choáng đầu lơ mơ đông tây nam bắc đi nhầm đường tận hai lần nên mới "tức cảnh sinh tình" thôi.
Cô chẳng có tình cảm gì mấy với con trai, trong mắt cô đứa con chỉ là hàng cọc tiền mặt đỏ chót.
Bặc Tây Hữu tròn 1 tuổi, Trương Ý dẫn con tìm đến tận cửa, cô đã mường tượng ra sẵn kết cục, một là để Bặc Tây Hữu cho nhà họ Bặc nuôi, cô nhận khoản bồi thường khổng lồ, hai là Bặc Tây Hữu vẫn do cô nuôi, hàng năm nhà họ Bặc sẽ gửi tiền trợ cấp.
Bất kể là trường hợp nào cô đều lời to, cuộc đời về sau ắt thuận buồm xuôi gió.
Người nhà họ Bặc gặp hai mẹ con thì rất ngạc nhiên, việc đầu tiên cần làm ngay sau đó là đi giám định huyết thống. Song điều nằm ngoài dự đoán của Trương Ý là kết quả giám định cho thấy Bặc Tây Hữu không cùng dòng máu với nhà họ Bặc.
Trương Ý bế theo Bặc Tây Hữu kì kèo suốt 2 tháng, cô nghĩ nhà họ Bặc không muốn nhận thằng bé nên cố tình giở trò. Mãi đến khi cậu công tử không chịu nổi nữa, đích thân đến bệnh viện thực hiện giám định lại một lần cho cô chứng kiến.
Ơ kìa, sao lại không phải được nhỉ? Trương Ý hoang mang triệt để.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!