Chương 16: (Vô Đề)

Trương Văn Lương bị nhốt ở một căn phòng khác thuộc cùng khách sạn.

Đào Tây Hữu đi theo sau Bùi Hạc Kinh sang đến nơi thấy Trương Văn Lương ngồi thẳng đơ trên chiếc sofa màu xám, quần áo đang mặc vẫn là bộ hôm qua, nhăn nhúm nhàu nhĩ dính sát vào người. Hai vệ sĩ mặc vest đen cơ ngực căng phồng như sắp phát nổ đứng canh hai bên trái phải gã.

Ánh mắt Đào Tây Hữu vô thức nấn ná quanh dáng vóc vệ sĩ, bất thình lình bị Bùi Hạc Kinh liếc xéo cho cái cậu mới vội giơ tay phẩy phẩy quạt cho mình, "Nóng quá nóng quá ha."

"Bặc Tây Hữu, anh sai rồi Bặc Tây Hữu!" Gặp Đào Tây Hữu là Trương Văn Lương như gặp được cứu tinh, tối qua gã bị người ta đấm cho bất tỉnh đến khuya mới ngóc dậy, vừa mở mắt đã thấy hai tên vệ sĩ dữ dằn trông nom sát sạt, gã nghĩ bụng thôi toi, chắc là động phải xã hội đen rồi.

"Anh bị ma nhập mù quáng, cậu nể tình hai anh em mình hồi bé thả anh đi với!" Trương Văn Lương chắp tay vái lia lịa, "Anh biết lỗi thật rồi."

Biểu cảm Trương Văn Lương rất thành khẩn, trông có vẻ giống đã tỉnh ngộ triệt để từ trong ra ngoài song Đào Tây Hữu không thèm tin một chữ, cái loại cáo già bôn ba chợ búa từ bé như gã thì giỏi nhất là diễn.

"Mày có biết lỗi đâu mà là biết mình rắc rối rồi thôi." Đào Tây Hữu hung tợn trợn trừng mắt nhìn Trương Văn Lương, đối phương thấy vậy lại liên thanh xin lỗi tiếp, chỉ thiếu nước ép thêm cho ra vài giọt lệ.

Lúc này Tiểu Cao ân cần giơ một chiếc thước bằng thép lên, cực dày, đặt trong lòng bàn tay nặng trịch.

"Đánh."

Phát ngôn rất hàm súc, nói xong Bùi Hạc Kinh tự túc đi sang bên ngồi xuống vắt chéo hai chân, lẳng lặng đón xem.

Đào Tây Hữu cầm thử cây thước ước lượng thấy đầm tay cực kì, hai vệ sĩ cũng rất nhạy bén giữ cố định hai tay Trương Văn Lương đè xuống bàn, đặt ngửa lòng bàn tay ra.

"Chát ——"

Động tác của Đào Tây Hữu cực nhanh, cậu vung cánh tay một vòng, chiếc thước thép lướt gió vun vút quật trúng lòng bàn tay Trương Văn Lương vang vọng.

"Á!!!"

Cơn đau buốt nhói dữ dội lan đi từ lòng bàn tay, Trương Văn Lương phải gào toáng lên gần như ngay tức khắc.

Gã vặn mặt sang phía Bùi Hạc Kinh, hiển nhiên đã rõ ai mới là nhân vật nắm quyền sinh sát trong toàn bộ căn phòng này, gã hớt hải nịnh nọt: "Anh giai ơi, không biết anh với Tây Hữu là gì của nhau nhưng xin anh thả tôi đi với, chuyện hôm qua là hiểu nhầm thôi, tôi có thể giải thích mà!"

Ánh mắt Bùi Hạc Kinh chỉ nhìn vào Đào Tây Hữu, không buồn liếc qua Trương Văn Lương, anh ra lệnh, "Đánh tiếp."

Đào Tây Hữu hít thật sâu, một cảm giác vô cùng lạ lẫm đang trào dâng sâu thẳm trong lòng, hăng hái, cả kích động nữa.

Từ bé đến lớn cậu bị ức h**p nhiều lắm, dĩ nhiên xưa giờ cậu đều không phải đứa ngậm bồ hòn làm ngọt, cậu sẽ trả đũa.

Nhưng quá trình đáp trả này thường sẽ là dạng địch thiệt 10 mình cũng mất 8, Đào Tây Hữu chưa từng có trải nghiệm nào giống giờ phút này, kẻ bắt nạt cậu ở ngay trước mắt, mất sạch sức phản kháng, mặc cậu xé xác.

Cậu có thể yên tâm báo thù triệt để.

Đánh liền mấy chục phát, Trương Văn Lương giãy đành đạch, thét the thé, giọng cứ như thổi tung nóc nhà. Từng tấc cơ bắp trên má đều đang co giật run rẩy, gã thở hồng hộc, mồ hôi to bằng hạt đậu liên tục tứa ra từ trán.

"Tôi sai rồi!" Cả người bị bấu giữ chặt cứng không tài nào động đậy, mười ngón liền tim, cảm giác thứ quất vào tay không còn giống thước thép nữa mà phải là con dao chi chít gai nhọn.

Trương Văn Lương nhìn thấy lòng bàn tay mình rồi các ngón tay liên lụy theo đều đã sưng phồng lên, vừa rát vừa đau, không thể chịu đựng thêm nổi dù chỉ một giây, nước mũi nước mắt giàn giụa ồng ộc mất kiểm soát, gã tan vỡ kêu lên: "Tại anh cả, anh không nên bỏ thuốc cậu, anh sẵn sàng bồi thường cậu, bồi thường bao nhiêu cũng được hết!"

Mồm miệng nhận sai song đáy mắt Trương Văn Lương lại ngấm ngầm độc địa, không rõ Đào Tây Hữu đi đâu quen được đám xã hội đen này, bản thân cũng sơ suất nên mới lọt vào tay chúng, giờ việc quan trọng nhất là thoát thân, về sau nhất định gã sẽ đáp trả xứng đáng, nhất định phải khiến Đào Tây Hữu muốn sống không được muốn chết không xong!

Tay Đào Tây Hữu cũng đã hơi mỏi, cậu nhúc nhích cổ, vẩy tay vài cái, cậu đang hưởng thụ niềm vui sướng báo thù, lời Trương Văn Lương cứ như con ruồi phe phẩy vo ve, hoàn toàn vô tác dụng.

"Chát —— chát —— chát ——"

Tiếng thước thép quật vào da thịt và tiếng rú rít đau đớn của Trương Văn Lương hòa lẫn với nhau, càng vung thước Đào Tây Hữu càng phấn khích, "Cái tay bẩn thỉu này! Cho mày dâm ô này! Hồi bé tao còn tưởng mày là anh trai lớn tốt bụng với tao, nào ngờ mẹ nó chứ bụng dạ mày chỉ toàn nhăm nhe mấy thứ đê hèn đấy, giờ nghĩ lại thôi đã buồn nôn vãi!"

Còn khướt Đào Tây Hữu mới mềm lòng khoan dung kiểu tha được thì tha, cậu muốn bắt kẻ xấu phải bị trừng phạt nhớ đời cơ.

Trương Văn Lương cầu cạnh khóc lóc hết nước hết cái mà hiện trường cơ bản chẳng ai thèm nghe, bề mặt lòng bàn tay đã đỏ sắp chuyển màu tím như kiểu chín nẫu, da còn nứt toác mấy vết bắt đầu rớm máu luôn rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!