"Ây dà, cái này lằng nhằng phết đấy."
Bác sĩ của phòng khám trên đảo bị Tiểu Cao dựng dậy giữa đêm, trước Đào Tây Hữu lăn lộn uốn éo như con dòi thì bác sĩ thừa nhận mình cũng bó tay, "Cách hiệu quả cấp tốc nhất là rửa ruột, nhưng điều kiện y tế ở đảo không đáp ứng được. Hơn nữa so với rửa ruột tôi kiến nghị nên cố chịu cho qua, mức độ ảnh hưởng sẽ nhỏ hơn."
"Huống hồ…" Nói đến đây bác sĩ hơi ngài ngại, "ấy ấy cũng được mà."
Bản thân mục đích loại thuốc này nhắm tới chính là t*nh d*c, giải tỏa ra bớt là sẽ đỡ vật vã, cơ thể cũng không phải chịu hành hạ nữa.
"Cố chờ qua hết 10 tiếng này đã, rồi hẵng rời đảo đến bệnh viện lớn khám lại." Bác sĩ bổ sung thêm.
Gửi bác sĩ một khoản giữ bí mật, tiễn bác sĩ về xong Tiểu Cao lập tức đứng tránh xa 3 bước, lẳng lặng ngó sang sếp lớn nhà mình. Bùi Hạc Kinh đang nhìn đăm đăm vào người trên giường, cái bóng hắt từ xương lông mày xuống tạo mặt cắt nghiêng, tôi con ngươi thành đầm nước băng giá – ấy là ánh mắt tựa săm soi loài sâu bọ anh ta đã quen chứng kiến.
Nói thật lòng, bắt đầu từ khi họ phá cửa chứng kiến cảnh tượng nọ Tiểu Cao vẫn chưa hết khiếp hãi. Bất luận do bị gài hay bày trò trợ hứng thì Đào Tây Hữu cũng xem như đã giẫm lên mặt mũi Bùi Hạc Kinh.
Bình thường gây phiền toái gì cũng chẳng ảnh hưởng cục diện, nhưng riêng hành vi kiểu "nhơ nhớp" hoặc cố tình "cắm sừng" Bùi Hạc Kinh thế này vô cùng không ổn.
Bị gài tức là ngu, bày trò trợ hứng thì càng nghiêm trọng, Tiểu Cao hồi tưởng lại ánh mắt Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn Đào Tây Hữu mà anh ta bắt gặp lúc nãy, thực sự chẳng khác nào nhìn một đống rác
Tiểu Cao gần như dự đoán được trước rằng buổi đêm lờ mờ ngẫn ngờ đây sẽ là quãng thời gian sau cùng Đào Tây Hữu ở lại bên cạnh Bùi Hạc Kinh, cũng sẽ là lần gặp gỡ cuối của hai người họ.
Đóng vai trò trợ lý ưu tú, khi đối mặt với biến cố bất ngờ cần có hành động can thiệp nhanh chóng và quyết đoán. Tiểu Cao đã hình dung ra ngay bộ phương án hoàn chỉnh trong đầu, bao gồm thu xếp cho Đào Tây Hữu thế nào, sau đó phải cắt đứt triệt để liên hệ giữa Đào Tây Hữu và nhà họ Bùi ra sao.
Song nào ngờ đúng vào lúc anh ta tưởng Bùi Hạc Kinh sẽ xoay người bỏ đi ngay giây tiếp theo thì Đào Tây Hữu người ngợm ướt nhẹp như con chó con lại gắng gượng lên tiếng.
Ở vào tình huống này rồi, cậu ta còn gọi Bùi Hạc Kinh tha thiết đầy đáng thương.
—— Gọi là chồng.
Ngay cả Tiểu Cao đã quen gặp sóng gió cũng phải giơ ngón cái khen Đào Tây Hữu trong bụng, khí phách đấy! Giữa cảnh hiện trạng tệ đến không thể tệ hơn thế kia mà chỉ cần duy nhất một câu nói, Đào Tây Hữu cứ vậy gồng mình níu giữ được bước chân Bùi Hạc Kinh.
Tại đây sẽ xuất hiện 2 trường hợp, một là hành động của Đào Tây Hữu đổ dầu vào lửa khiến Bùi Hạc Kinh điên tiết hơn nữa. Số hai xác suất cực thấp, Bùi Hạc Kinh mềm lòng nhất thời.
Sau đó thì Tiểu Cao nhìn thấy Bùi Hạc Kinh cởi áo vest khoác ngoài bọc người lại đưa đi, bảo anh ta gọi bác sĩ.
Đào Tây Hữu vô cùng may mắn gặp đúng trường hợp 2.
Xử lý tạm Trương Văn Lương, đi tìm bác sĩ, lặn lội qua lại một phen, hiện đã là 2 giờ sáng.
"Sếp Bùi." Tiểu Cao đứng thẳng tắp, lễ phép nói: "Để tôi trông cậu Đào cho ạ?"
Nếu bác sĩ đã dặn cố chịu thì thiết nghĩ đêm nay khó tránh cảnh vật vã, ngày mai Bùi Hạc Kinh kẻ còn công việc, lấy đâu ra thời gian ở lại đây.
Dĩ nhiên người làm trợ lý phải gánh vác tất cả.
Tiểu Cao đã chuẩn bị tinh thần trắng đêm, sẵn sàng cưỡng chế bù nước cho Đào Tây Hữu hoặc lôi đi xối nước lạnh mọi lúc mọi nơi, đâu ngờ Bùi Hạc Kinh lại giơ tay can, dặn: "Cậu đi nghỉ đi."
Con ngươi Tiểu Cao hơi hơi giãn to, song anh ta phản ứng rất nhanh, "Vâng ạ."
Khẽ khàng khép cửa lại, giờ Tiểu Cao mới bồn chồn xoa mặt mấy cái, dù đêm đã rất khuya anh ta vẫn không kìm được thả bay trí tưởng tượng, chẳng buồn ngủ chút nào.
Ở lại đây… cô nam quả nam, trong đó một bên còn uống phải loại thuốc gì đó, chẳng lẽ sếp Bùi định giải quyết kiểu này nọ kia ấy ư? Bác sĩ cũng bảo làm thế góp phần xoa dịu mà…
"Ui ——" Tự dưng Tiểu Cao nắm tay đấm bốp vào lòng bàn tay còn lại, chả nhẽ hồi trước anh ta nhìn nhầm, Đào Tây Hữu không phải nhóc ngốc mà là nhân vật giả nai lòng dạ sâu xa, thủ đoạn cao siêu thật ư?
Tại Tiểu Cao nghĩ nhiều thật mà.
Lúc này "bé giả nai" đang sắp chết đến nơi được đây.
Vừa rồi bác sĩ bắt cậu tu hết nguyên chai nước lọc to đùng, giờ bụng vừa trướng vừa đau, triệu chứng toàn thân không thấy dịu đi chỗ nào, buồn nôn mà không nôn được, cứ liên tục túa mồ hôi nhễ nhại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!