Chương 6: (Vô Đề)

20.

Một tháng này, tôi đi Vân Nam, nơi tôi mong được đến nhất.

Hoa thơm chim hót, dù hơi dị ứng nhẹ một chút nhưng bù lại là những phong tục tập quán rất riêng biệt. Bỗng nhiên tôi thấy biết ơn Cận Nam, ít ra khi ngoại tình anh ta cũng không đưa Kha Tuyết Lan đến nơi mà tôi luôn muốn đến.

Thỉnh thoảng tôi cũng cập nhật ảnh và video để ghi lại cảnh đẹp dọc đường. Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại thấy bóng dáng Cận Nam thấp thoáng gần đấy.

Dần dần, tôi không đăng bài nữa. Cứ thế đi tiếp đến điểm dừng chân tiếp theo, tôi lại nhận được tin nhắn của anh ta:

[Anh không có ý xấu, anh chỉ lo lắng cho sự an toàn của em thôi.]

[Bất kể em làm gì anh cũng sẽ không can thiệp... Sầm Cấm, anh chỉ muốn nhìn em một cái, nhìn từ xa thôi cũng được.]

Cứ cách ba ngày anh ta lại nhắn một tin. Khi đến Tây Song Bản Nạp, tôi mới hồi đáp lại một câu duy nhất:

[Đợi ngày lấy giấy chứng nhận ly hôn rồi gặp.]

21.

Kha Tuyết Lan thực sự đã ra nước ngoài. Nhưng không biết nghe ngóng từ đâu chuyện tôi và Cận Nam đang làm thủ tục ly hôn, cô ta lại bay về.

Ngày nhận được giấy chứng nhận, cô ta xuất hiện ở cửa Cục Dân chính.

Cô ta mặc chiếc áo sườn xám thêu một đóa mẫu đơn đỏ rực trên ngực, vui vẻ chạy đến: "A Nam!"

Vừa tới gần, cô ta bỗng bị Cận Nam đẩy mạnh một cái loạng choạng. Cận Nam vừa kinh ngạc vừa giận dữ: "Sao cô lại ở đây?!"

Cô ta tỏ vẻ uất ức, liếc nhìn tôi rồi mới giải thích: "Họ nói anh ly hôn rồi, em đến đón anh..."

"Không cần!"

"Nhưng em thực sự rất nhớ anh mà..."

Một nam một nữ giằng co trước cửa Cục Dân chính, nhanh chóng thu hút sự chú ý của người qua đường. Tôi rảo bước thật nhanh, lên xe của mình.

Lúc này bầu trời thật xanh. Những con người và những chuyện rác rưởi kia, cuối cùng tôi cũng không cần phải dính vào nữa!

Đèn xanh bật sáng. Loa trong xe phát một bản nhạc cũ rất hợp hoàn cảnh: "Cứ để chuyện cũ trôi theo gió..."

22.

Cuộc đời đúng là đầy rẫy những chuyện nực cười.

Kha Tuyết Lan mang thai.

Chuyện này vốn dĩ tôi không nên biết, nhưng cô ta lại làm ầm lên. Nghĩ kỹ một chút cũng hiểu, Cận Nam là con một trong nhà, giờ đã ngoài 30 mà vẫn chưa có con.

Nay cô ta có thai, không thể lại đuổi cô ta ra nước ngoài chịu khổ được nữa.

Về chuyện này, tôi chỉ có thể nói... dẫu có đưa được chút ADN vào người thì cô ta vẫn chưa nhìn thấu được bản tính của Cận Nam.

Quả nhiên, cô ta rêu rao cái thai bao nhiêu thì khi Cận Nam đưa cô ta đi phá thai cũng gây xôn xao bấy nhiêu.

Cô ta không chịu, anh ta lại dùng vũ lực ép cô ta đến bệnh viện. Anh ta nói bằng bất cứ giá nào cũng không cho phép đứa con của mình mang trong người một nửa dòng máu bẩn thỉu.

Đáng tiếc, về mặt pháp luật, Cận Nam không có quyền ép buộc phụ nữ chấm dứt thai kỳ. Bảo vệ bệnh viện đã tách hai người họ ra.

Cuối cùng, anh ta chỉ để lại một câu: "Cô cứ thử lén sinh đứa bé này ra xem, tôi sẽ không chu cấp một đồng phí nuôi dưỡng nào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!