Chương 5: (Vô Đề)

17.

Dường như kể từ giây phút này, tôi mới thực sự được hít thở bầu không khí trong lành.

Thẩm Trạch Ngôn dùng đá chườm mặt, tự giễu: "Không ngờ bí mật chôn giấu trong lòng bao năm lại được phơi bày theo cách này."

Gió lạnh rít bên tai.

Tôi nhấp một ngụm bia lạnh, khẽ cau mày: "Vậy anh tìm đến chỗ Kha Tuyết Lan để làm gì?"

Anh ta không nói.

Tôi đưa cho anh ta một lon bia chưa mở: "Anh vẫn giống hệt năm đó, không nỡ nhìn thấy tôi phải khóc, phải chịu ấm ức."

Thẩm Trạch Ngôn vừa nhấp một ngụm bia, liền hạ lon xuống, kinh ngạc nhìn tôi: "Hóa ra từ năm đó em đã biết rồi?"

Đúng vậy. Tình cảm thầm thích thuở thiếu niên làm sao giấu nổi. Tôi tự cho mình chỉ thầm mến Cận Nam, nhưng thực ra đã bị anh ta nhìn thấu từ trên cao.

Cả Thẩm Trạch Ngôn cũng vậy. Anh ta cũng thế.

Thẩm Trạch Ngôn bật cười, uống cạn cả lon bia.

Tôi cùng anh ta cụng hai vỏ lon rỗng vào nhau.

"Dù sao đi nữa, cũng cảm ơn anh."

Đứng trước cửa hàng tiện lợi, người đàn ông đột nhiên hỏi tôi: "Bia ở quê nhà, sao vị lại trở nên đắng chát thế này nhỉ?"

18.

9 giờ sáng hôm sau, Cận Nam không xuất hiện ở Cục Dân chính. Thay vào đó, anh ta ôm một bó hồng lớn đợi trước cửa nhà tôi.

Anh ta giơ 3 ngón tay lên thề thốt:

"Vợ ơi, anh thật sự thành tâm thành ý sám hối. Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Kha Tuyết Lan rồi, anh chấp nhận sự giám sát của tất cả mọi người.

Anh đã suy nghĩ cả đêm. Lúc cầu hôn đúng là anh có ý định trả thù Thẩm Trạch Ngôn, nhưng chút tâm lý đó không đủ để anh cưới một ai đó. Lúc anh muốn kết hôn với em, anh thực sự muốn đi cùng em cả đời. Anh yêu em. Bất kể là lúc cầu hôn, sau khi cưới hay là bây giờ!

Anh đã phạm sai lầm trong hôn nhân, anh sẵn sàng gánh chịu hậu quả. Tiền bạc, nhà cửa, tất cả đều có thể sang tên cho em, chỉ cần em bằng lòng cho anh thêm một cơ hội..."

Anh ta nói rất nhiều, cho đến khi dời bó hoa ra mới bắt gặp ánh mắt đỏ bừng của tôi.

Tôi hỏi anh ta: "Nhiều năm như vậy, anh vẫn không biết tôi bị dị ứng phấn hoa sao?"

Tay Cận Nam nới lỏng, bó hoa hồng rơi xuống đất.

Anh ta cuống cuồng dùng chân đá nó ra xa: "Anh... anh xin lỗi..."

Tôi không muốn lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề:

"Tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi hay bất cứ sự níu kéo nào. Hôm nay phải ly hôn. Tài sản chung anh có thể nhận 40%. Nếu anh không đồng ý chia tay trong êm đẹp, tôi sẽ khởi kiện. Anh là bên có lỗi, tôi có đầy đủ bằng chứng, lúc đó tôi sẽ yêu cầu ít nhất 70% tài sản để bồi thường."

Mắt Cận Nam đỏ lên: "Anh... anh chỉ muốn một cơ hội để bù đắp cho em."

"À." Tôi lật bản thỏa thuận ly hôn ra, chỉ vào trang phân chia tài sản. "Căn nhà ở phía Nam thành phố cũng được đấy, hay là anh coi đó như khoản bồi thường chia cho tôi đi?"

Cận Nam nhìn tôi, ánh mắt đầy đau thương.

"Nhất định phải đi đến bước này sao? Nhà chúng ta anh đang cho trang trí lại rồi, chúng ta không thể giống như trước kia sao..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!