Chương 4: (Vô Đề)

13.

Năm đó, Thẩm Trạch Ngôn là anh em "con chấy cắn đôi" với Cận Nam.

Sau sự cố kia, nữ chính tự thấy nhục nhã mà ra nước ngoài, còn một trong hai nam chính là Thẩm Trạch Ngôn cũng bỏ đi biệt tích.

Đến tận hôm nay.

Thẩm Trạch Ngôn đang ngồi đối diện tôi, câu chuyện mới bắt đầu được vài lời thì phía sau bỗng vang lên tiếng kinh ngạc:

"Anh... anh…"

Tôi quay đầu lại.

Kha Tuyết Lan đang tựa sát bên người Cận Nam, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi: "Sao anh lại ở đây!"

Ánh mắt cô ta chậm chạp dời sang phía tôi, rồi đột ngột buông cánh tay Cận Nam ra.

Thẩm Trạch Ngôn đứng dậy, cười nhạt: "Sao thế? Giờ thấy tôi lại biết sợ rồi à? Năm đó tôi uống say đến thần trí không tỉnh táo. Chẳng phải cô còn vừa chủ động vừa r*n r* bảo tôi nhẹ chút sao?"

Kha Tuyết Lan lùi lại, hoảng loạn tột độ: "Ngày hôm đó rõ ràng không nên là anh..."

Hai người "bạn cũ" đầy duyên nợ còn chưa kịp ôn lại chuyện xưa thì Cận Nam đã cuống lên.

Anh ta che chắn cô ta vào lòng, giọng khó chịu: "Đủ rồi! Đem loại chuyện đó ra để bắt nạt một cô gái, cậu có còn là đàn ông không?!"

Tôi không nhịn được mà vỗ tay, từng tiếng từng tiếng. Cho đến khi sắc mặt Cận Nam hơi tái đi, tôi mới nhếch môi:

"Làm gì có ai 'đàn ông' hơn ngài Cận đây. Ngay trước mặt vợ mình mà vẫn có thể ôm ấp người phụ nữ khác vào lòng. Ai mà "đàn ông" được như anh chứ."

Cận Nam mím chặt môi, vẻ nhẫn nhịn pha lẫn bất đắc dĩ: "Chỉ là cùng nhau đi ăn thôi, Sầm Cấm, đừng nói giọng mỉa mai đó nữa... Nếu không tình cờ gặp ở đây thì lát nữa anh cũng sẽ đi tìm em."

Kha Tuyết Lan mắt đỏ hoe, túm lấy vạt áo Cận Nam: "Đúng vậy, chỉ là không ngờ lại gặp hai người ở đây... lại còn hẹn hò ở chỗ này nữa..."

Lời cô ta vừa dứt, biểu cảm của Cận Nam lập tức thay đổi.

Phía sau tôi, Thẩm Trạch Ngôn bật cười giễu cợt: "Ăn cơm? Ăn cơm cần phải nắm chặt tay nhau thế kia à?"

14.

Lần này, tôi còn chưa có cơ hội đưa bản thỏa thuận ly hôn cho Cận Nam.

Bốn người giải tán trong không khí nặng nề.

Tôi lên xe của Thẩm Trạch Ngôn. Cận Nam không còn tâm trí đâu mà lo cho Kha Tuyết Lan, anh ta điên cuồng đuổi theo xe chúng tôi.

Sau một hồi phóng như bay, cuối cùng chúng tôi cũng cắt đuôi được Cận Nam. Điện thoại tôi lập tức reo vang, tắt đi rồi lại reo, lại tắt rồi lại tiếp tục...

Thẩm Trạch Ngôn liếc nhìn: "Trước khi tôi về, hắn cũng cố chấp níu kéo em như thế này à?"

Thực tế thì, bình thường chỉ cần hai ba cuộc gọi không nhấc máy là anh ta sẽ thôi. Tôi không trả lời.

Thẩm Trạch Ngôn im lặng châm một điếu thuốc: "Năm đó... ai cũng bảo là tôi hời, nhưng cái loại chuyện này chỉ người trong cuộc mới biết nó xui xẻo đến mức nào. Sầm Cấm, nếu muốn khóc... thì không cần phải chịu đựng mãi đâu."

Gió biển ngoài cửa xe thổi vào, chẳng hiểu sao, hốc mắt tôi bỗng nóng lên.

15.

Khi về đến chung cư, xe của Cận Nam đã đỗ sẵn trước cổng. Qua lớp kính xe, ánh mắt anh ta lạnh nhạt rơi trên mặt tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!