Chương 3: (Vô Đề)

9.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng tôi cũng được diện kiến "chính chủ" ngay sau khi cô ta vừa phát sinh quan hệ với chồng mình.

Tại cửa phòng tiệc riêng.

Cô ta diện một chiếc sườn xám xẻ cao, đôi mắt cong cong đầy ý cười tiến tới khoác tay tôi: "Sầm Cấm đến muộn quá, tôi đặc biệt đứng đây chờ cô đấy."

Ánh mắt giao nhau, cả hai chúng tôi đều hiểu ý nghĩa của mấy chữ "đặc biệt chờ".

Cận Nam đột nhiên từ phía sau nắm lấy cánh tay tôi.

Kha Tuyết Lan ngoảnh lại, từ góc độ của tôi, dường như thấy mắt cô ta khẽ đỏ lên: "Cận Nam bảo vệ vợ ghê thật, mới tách ra một chút đã không chịu nổi rồi."

Sắc mặt Cận Nam vẫn tự nhiên, anh ta dứt khoát ôm lấy vai tôi: "Dĩ nhiên rồi, với tôi vợ là quan trọng nhất."

Những người bạn khác đều cười rộ lên trêu chọc. Chỉ có Kha Tuyết Lan là buông tay tôi ra, cô ta mỉm cười duyên dáng, xoay một vòng ngay trước mặt tôi.

"Sầm Cấm, cô xem bộ sườn xám hôm nay tôi mặc có hợp với thẩm mỹ trong nước không?"

Tôi chưa kịp lên tiếng, cô ta đã tự bồi thêm một câu: "Có người từng nói, dáng tôi mặc sườn xám chắc chắn rất đẹp."

Tôi ngước lên, liếc nhìn Cận Nam: "Sườn xám đẹp thật, giống như Cận Nam vậy, anh ấy rất thích phụ nữ mặc sườn xám."

Trong phòng bao, mọi tiếng cười nói bỗng chốc im bặt. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía này.

Cận Nam không nói gì, nhấp một ngụm rượu rồi mới nắm tay tôi đặt lên bàn: "Đúng thế, tôi thích nhất là lúc vợ mình mặc."

Có người bắt đầu lên tiếng làm dịu tình hình, gọi mang rượu, thức ăn lên.

Kha Tuyết Lan uống hơi nhiều, nụ cười lộ vẻ cay đắng: "Sầm Cấm, nếu lúc đó tôi không mắc sai lầm..."

Rượu, tôi không uống. Thay vào đó, tôi bật cười thành tiếng: "Rượu lâu năm thơm ngọt, thật mừng cho hai người vì đã bù đắp được cái nuối tiếc không thể "làm" năm xưa."

Những người ngồi gần đó đều trợn tròn mắt.

"Đủ rồi!"

Một tiếng quát lớn cắt ngang lời tôi.

Bàn tay đang cầm ly rượu của Cận Nam run nhè nhẹ. Anh ta thở hắt ra một hơi, quay sang nhìn Kha Tuyết Lan:

"Cô uống say rồi phải không, sao lại ăn nói lung tung với vợ tôi thế hả?!"

Hơi thở cô ta nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe ngay lập tức. Những người khác lúng túng vội vàng đưa khăn giấy sang.

Xuyên qua đám đông, tôi nhìn thẳng vào Cận Nam:

"Người anh đang quát rõ ràng là tôi, nhưng lại mượn cớ mắng người tình để giữ lấy sự bình tĩnh giả tạo này, anh không thấy xót à?"

Động tác của mọi người đều khựng lại.

Tôi đứng dậy, nở nụ cười chân thành nhất: "Dẫu sao hai người cũng vừa mới ngủ với nhau ở Đông Bắc xong mà lại trở mặt nhanh thế này. Cận Nam à, anh 'xong chuyện phủi tay' như vậy thì Kha Tuyết Lan sẽ đau lòng lắm đấy. Đừng diễn kịch nữa, mau đến dỗ dành cô ta đi."

Trong phòng hỗn loạn.

Cận Nam đứng chôn chân tại chỗ như hóa đá.

Kha Tuyết Lan thậm chí quên cả khóc, hoảng hốt che miệng: "A Nam, em không nói với ai cả..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!