Chương 2: (Vô Đề)

5.

Tôi và Cận Nam vốn dĩ không nên đến với nhau.

Sự trớ trêu giữa anh và Kha Tuyết Lan quá kịch tính. Với một quá khứ như thế, không ai muốn mình trở thành người làm nền.

Thế nhưng không ngờ, tôi lại gặp Cận Nam trong một buổi xem mắt.

Tôi chỉ xem bữa ăn đó như buổi họp mặt bạn cũ. Lúc ra về, anh lại kéo tay tôi.

"Anh phải về nhà đợi tin của em sao?"

Tôi ngẩn người.

Anh thả tay tôi ra: "Xem mắt không phải là anh làm cho có lệ, anh rất nghiêm túc. Anh rất hài lòng về em, Sầm Cấm."

Chỉ còn một tháng nữa là tôi tròn 30 tuổi, Cận Nam xuất hiện.

Lịch sử tình cảm đơn giản, cảm xúc ổn định, không thói hư tật xấu. Bạn bè đôi bên đều quen biết, tài sản lại hơn tôi hẳn một con số. Phải thừa nhận rằng, anh chính là "hàng chất lượng cao" trong thị trường xem mắt.

Cứ thế, chúng tôi có buổi hẹn thứ hai…

Ngay tại nhà tôi.

Anh mang theo những món quà đắt tiền, thậm chí là cả sự chân thành muốn hỏi cưới. Chúng tôi bỏ qua giai đoạn yêu đương, nhưng quy trình kết hôn thì không thiếu bước nào.

Chúng tôi đã về chung một nhà như thế...

Đã có lúc tôi từng muốn thay đổi cuộc sống bình lặng này. Nhân lúc Cận Nam say rượu, tôi hỏi anh: "Những ngày tháng sau này cứ trôi qua bình lặng như vậy, anh có cam lòng không?"

Khi ấy Cận Nam nhìn tôi, đôi mắt thâm trầm đầy ý cười:

"Nổi loạn hay khắc cốt ghi tâm, những thứ đó trải nghiệm lúc còn trẻ là đủ rồi."

Cận Nam chìm vào giấc ngủ. Trong hơi men phảng phất, tôi không kìm được mà suy nghĩ.

Mối tình khắc cốt ghi tâm của anh... rốt cuộc là ai?

6.

Giống như tình tiết trong những cuốn tiểu thuyết, phát triển đến bước này, Kha Tuyết Lan chắc chắn sẽ tìm đến khiêu khích người vợ hợp pháp là tôi.

Nhưng cô ta rất thông minh, chỉ dùng tài khoản phụ để kết bạn với tôi.

Trong mỗi bức ảnh cô ta đăng, Cận Nam đều không lộ mặt. Thế nhưng tôi lại quá quen thuộc với anh.

Từ bóng người in trên tuyết trắng, đến bàn tay đang mười ngón đan chặt với Kha Tuyết Lan.

Anh cẩn thận đến mức tháo cả nhẫn cưới, chỉ để lại vệt hằn mờ nhạt nơi ngón áp út.

Tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tuyết trong ảnh, bật cười thành tiếng.

Hóa ra không phải Vân Nam.

Mà là Đông Bắc.

7.

Khi Cận Nam trở về, trên mặt vẫn treo nụ cười mà tôi quen thuộc nhất: "Không báo trước cho em vì muốn gây bất ngờ cho em đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!