Chương 48: Ôn thi

Chúng tôi rủ nhau đi ăn kem sau khi đã chơi đủ trò "hành hạ bàn tọa", huhu, có khi nào "nó" tím hết lên rồi không? Tôi rất muốn chảy nước mắt, thế mà người kia mặt vẫn tỉnh bơ như ruồi, làm tôi còn tưởng chỉ có mỗi mình bị ngã thôi chứ, kì lạ thật!

- Em thích ăn gì thì gọi đi, anh không muốn buổi hẹn đầu tiên của mình mà để bạn gái chi trả hết tiền đâu.

Wow, tôi hai mắt long lanh nhìn Thái Tuấn sau khi anh nói ra một câu hết sức là "men", rồi nhanh chóng di rời mục tiêu xuống quyển menu. Thật ra khi biết hoàn cảnh của anh, tôi đã hiểu lí do tại sao anh lại cần kiệm như thế, vậy nên buổi đi chơi này tôi đã sẵn sàng nhận phần chủ trì kiêm chủ chi, nhưng tôi nói qua rồi mà… sĩ diện đàn ông không thể coi thường được, nhất là lúc đi chơi cùng con gái.

Tuy không đành lòng để anh khao nhưng cũng nên chừa cho người ta chút mặt mũi, dù sao tiền thuê giày cũng chả rẻ, tôi đã bao trước rồi.

Hai ly kem chocolate theo yêu cầu được mang lên. Đây là cửa hàng ở trung tâm thành phố, nên có hơi đắt đỏ, gọi loại 15k một ly mà được có mỗi tẹo kem, cái ly thì bé tí, bảo sao tôi không thích ăn mấy đồ ở các cửa hàng quanh đây. Tôi ánh mắt căm hận nhìn ly kem bé tẹo như thể đang nhìn kẻ thù ngàn năm của mình.

Bỗng nhiên Thái Tuấn đẩy ly kem của anh tới trước mặt tôi, đồng thời cười nói:

- Ăn hộ anh đi.

- Ủa, tại sao?

- Anh không thích đồ ngọt.

Không thích đồ ngọt? Thế à, biết thế đã chẳng dẫn anh vào đây ăn kem làm gì. Mà có thật là anh không thích đồ ngọt không thế?? Đừng nói là… anh thấy tôi tội nghiệp liền nhường tôi phần của anh đấy nhé!!!

- Anh đừng nói dối, biết thừa là anh nhường em rồi, không cần đâu! – Tôi có chút tự ái, đẩy lại về phía anh.

- Nói thật đấy, anh đâu có thích đồ ngọt. – Anh lắc đầu, nụ cười rất chân thật. Tôi để ý thấy, từ lúc quen tôi tới giờ, anh rất hay cười thế này, vẻ mặt anh hiền lành hơn bao giờ hết (tôi nói thế là vì trước kia người này luôn tỏ ra lưu manh giả danh tri thức với tôi).

- Thật không?

- Thật.

- Sao anh không nói trước, em đã chẳng dẫn anh vào đây.

- Vì anh nghĩ em thích ăn kem nên mới vào.

- Ừ, đúng đấy, em rất thích kem, nhưng anh lại không thích, thật đáng tiếc.

Chỉ là những ly kem đơn giản nhưng cũng làm nên hương vị ngọt ngào khó quên. Đôi khi, hẹn hò không phải là đi những nơi cao sang hay ăn những món ngon đắt tiền, chúng tôi hẹn hò, đơn giản chỉ là cùng nhau chơi patin, cùng nhau ăn kem, rồi cùng nhau sánh vai đi bộ trong công viên, ngắm nhìn đài phun nước tuyệt đẹp. Giống như lúc này đây. Tôi thong thả đi bên cạnh Thái Tuấn, cứ đi mà không nói gì, dù có hơi nhạt nhẽo nhưng tôi vẫn cố đợi người nào đó chủ động lên tiếng tạo không khí.

5 phút… 10 phút… 20 phút…

Quái, cứ đi loanh quanh hoài thế này thôi à, sao im như thóc thế, chả lẽ phải đợi tôi mở miệng trước sao? Haizz, quá chán nản, đàn ông con trai gì mà…

- Đài phun nước đẹp quá đi mất!

Tôi không biết nên nói chuyện gì cả, nhìn đài phun nước mà chỉ biết thốt lời khen ngợi. Khen qua loa nhưng thật sự là nó rất đẹp đấy, vòi nước phun thẳng lên cao, bắn lên những tia nước li ti kết hợp với ánh đèn đầy sắc màu một cách hài hòa và đẹp đẽ. Ai cha, tôi không biết tả thế nào cả, nhưng được ngắm cảnh đẹp thế này cùng bạn trai là một điều thật sự rất tuyệt!

- Ừ, thật đẹp…

Gì, giọng điệu sao nghe nhạt như cơm nguội thế? Anh thấy nó không đẹp à?

- Lam, sao giọng em nghe lạ nhỉ?

Ặc, vô duyên vô cớ lại đi hỏi vấn đề này?? Hội trưởng à, anh là người thứ N nói giọng em lạ đấy, chẳng lẽ giọng tôi thực sự bị biến chất nhiều như thế ư?

- Ờ… Tại em từng ở trong Nam một thời gian dài, mà nghe cũng đâu lạ lắm!

- Hì…

- Cười gì? Người này nhiều lúc thật khó hiểu, ở đây chả có gì đáng cười sất,

- Ở cạnh em nhiều lúc vui thật đấy, em ngộ nghĩnh thật!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!