- Lam, ra đây tớ có chuyện muốn nói!
Cái mặt tôi vừa ló vào trong lớp thì tên Huy béo đã từ xó nào vọt ra như siêu nhân, cầm tay áo tôi kéo tuột ra ngoài như thể đang lôi một bao cát vậy. Quái, tên này hôm nay bị sao thế, bệnh đao lại tái phát nữa à, hình như dạo này hắn rất hay phát bệnh thì phải? Hôm nay còn bày đặt chuyện quan với chả trọng, thật đáng nghi, nhất định có ngày nào đó tôi bắt hắn phải đi kiểm tra đầu mới được!
Hắn lôi tôi ra tận vườn hoa sau trường, nơi "khá vắng vẻ" được coi là chỗ tâm tình hoặc làm một số chuyện "ba chấm" rất thích hợp của các couple (khụ). Nếu mà hắn dám làm điều gì mờ ám với tôi, tôi thề, tôi chắc chắn, tôi đảm bảo sẽ cho hắn một cước lệch quỹ đạo hoặc nát hoa cúc.
- Bỏ ra, có chuyện gì mà phải ra tận đây nói chứ??
Hắn nhìn tôi, hai mắt gần như híp lại, gò má phúng pha phúng phính làm tôi liên tưởng đến dòng dõi nhà họ Trư, đã thế còn phiếm chút hồng một cách kì lạ. Cái vẻ mặt này… hẳn là hắn muốn bày tỏ điều khó nói gì đó.
- Cậu… đã nhìn thấy bức thư của tớ dưới ngăn bàn rồi chứ? Sao cậu không nói gì vậy?
Bức thư? A, là cái phong bì có tên hắn lẫn trong đống thư tỏ tình của đám con gái bữa trước ấy hả? Hắn mà không nhắc chắc tôi cũng quên bà cố nó rồi. Vậy ra, hắn gọi tôi ra đây… đừng nói là để thổ lộ "tình củm" nha!
- Ừ, tôi phải nói gì? – Tôi tỉnh bơ hỏi lại hắn.
- Cậu… cậu… cậu hoàn toàn không có ý nghĩ gì khi đọc những lời lẽ trong thư ư??
Phụt… tôi mà rảnh hơi đi đọc đống thư đó á, có mà nhét xừ vào xó xỉnh nào rồi ấy.
- Không có!
- Cậu thật phũ phàng! – Hắn cảm thán một cách đầy thất vọng.
- Ừ, tôi là thế mà.
- Tớ thích cậu đấy, rất thích cậu!!
Hắn như thể dồn mọi sức lực vào câu nói vừa rồi, thổ lộ gì mà cứ như hét vào mặt người ta ấy, mưa xuân mưa đông cứ phải gọi là tùm la tùm lum, ghê quá đi! Nhưng mà xin lỗi nha, đối với lời tỏ tình của cậu tôi chả có chút xíu cảm giác gì hết. Tôi là tôi nói thẳng luôn, chả cần quan tâm cậu ta sẽ có tâm trạng biểu hiện thế nào:
- Nhưng tôi không thích cậu.
- Ế!! Tại sao?? Nói thật, tớ tự thấy mình tuy không đẹp trai lắm những cũng rất ưa nhìn, tính tình tuy không rất tốt những cũng đủ khiến cho người khác quý mến. Tại sao cậu không thích tớ??
Có biết cậu thở ra câu nào là thối câu đấy không? Khiến người "dễ tính" như tôi đây nghe mà ngứa tai nhanh nhách, rất rất muốn bum vào mỏ hắn hai phát để hắn khỏi phải "phát thanh" nữa. Chưa từng thấy trên đời này có người thứ hai thuộc dạng mặt dày hơn bì lợn như cậu ta (không biết à, người thứ nhất là tôi đó!! Cười gì??)
- Bất cần lí do, tôi không thích cậu, chỉ coi cậu là bạn, chấm hết!
- Tớ không thể sao- -
- Dù cậu có cưa hay tán hay theo đuổi, tôi không đổ đâu nên đừng hi vọng. Nói thẳng, chúng ta chỉ có thể là bạn, không thì thôi!
- Cậu nhẫn tâm quá!
Tôi mặc kệ hắn có đau lòng hay ba chấm gì không, ai biểu thích tôi chứ, I don"t care! Là một người vốn thẳng tính, nghĩ gì nói nấy, tôi thà bây giờ thẳng thừng từ chối còn hơn sau này cứ để hắn dây dưa rồi thất vọng. Tính không định ở lại nói nhiều ất thì giờ, tôi quay gót bỏ đi, nhưng vô tình lại gặp một người đang ôm chồng sách đi ngang qua. Hì, còn ai nữa ngoài tên mọt sách "đáng iu như miu miu" của tôi nữa chứ (ọe, nghĩ xong lại thấy muốn ói).
- Hội trưởng!!
Tôi gọi to, đồng thời vẫy vẫy tay, cũng may là Thái Tuấn không có ý định bơ tôi như trước, cũng biết điều dừng lại nhìn sang chỗ tôi.
- Chuyện này kết thúc ở đây nhé, tôi có việc phải đi trước!
Bỏ mặc tên Huy béo vẫn còn đang đứng thộn ra đấy, tôi cười toe toét lao tới chỗ hội trưởng. Nhìn chồng sách cao ngất ngưởng như đồng hồ Big Ben mà tôi khiếp sợ luôn, mặc dù ngày nào hội trưởng cũng kè kè đống sách bên cạnh nhưng mà tôi vẫn không thể nào quen được, người gì mà cứ như đến từ sao Hỏa ấy, ngày nào cũng nhồi được vào óc một rổ kiến thức thế này thì quả thực rất đáng nể nha.
- Sao, nhìn đủ chưa?
Tôi nuốt ực nước bọt, nhăn mặt nhìn Thái Tuấn.
- Tại sao anh có thể đọc được hết chỗ sách này chỉ trong mấy ngày thôi nhỉ? Anh có phải là người không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!