Tôi cùng anh Tuấn trở lại phòng bệnh của ông Lâm sau trận "giằng co oanh liệt" ban nãy. Cũng may trên hành lang không có ai chứ nếu không đã bị chứng kiến hết màn bi hài kịch sến súa có một không hai trên đời do bọn tôi thủ vai chính rồi, lại còn trong bệnh viện nữa mới dở. Nhìn sắc mặt Thái Tuấn có vẻ như đã dịu bớt vẻ u ám, cũng may là anh đã chịu hiểu những điều tôi nói, đối với loại người cố chấp kiểu này thì phải có biện pháp dài dài.
Anh Lâm được đưa vào phòng bệnh thường, hiện tại vẫn chưa tỉnh lại. Bấy giờ cả nhà tôi mới phát hiện ra sự có mặt của Thái Tuấn:
- Ủa, cháu là…?
- Thái Tuấn, bạn thân của anh Lâm ạ. – Tạm thời chỉ giới thiệu ngắn gọn vậy thôi.
- A chào cháu!
- Cháu chào bà, chào cô chú!
Tôi nhìn ông Lâm nằm bất tỉnh nhân sự trên giường, trong lòng không khỏi thương cảm xót xa, lúc này trông anh trai mình thật giống như một con mèo ngoan ngoãn đang nằm ngủ, chỉ có điều là chân trái bị bó bột và quanh trán quấn một lớp băng trắng dày cộp, may là không bị vết thương nào trên mặt chứ nếu chỉ cần có một vệt rách thôi chắc chắn khi tỉnh lại ổng sẽ la trời la đất đòi trả dung nhan ình mất.
Nhìn ông anh nằm yên một chỗ thấy thương ghê, nếu tôi không kêu anh tới đón thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Brrr…" Điện thoại trong túi quần tôi đột nhiên rung mạnh. Tôi giật thót khi nhìn trên màn hình hiển thị người gọi đến là chị Phương. Muộn không gọi, sớm không gọi, sao lại nhằm ngay lúc này chứ? Nếu để chị ấy biết được ông Lâm bị thế này thì nguy to, thể nào cũng bù lu bù loa lên, rồi ba mẹ tôi sẽ biết chuyện cho coi. Tốt nhất là nên giấu nhẹm đi thôi. Tôi đi vào góc phòng mới dám bấm nút nghe.
- A. lô?
"Hế lô em chồng, giờ này chắc em đang ăn cơm hả, ai dà, chị gọi không đúng thời điểm rồi."
- Biết thế sao chị còn gọi?
"Hihi, tính chị là thích chọn những thời điểm đặc biệt để phá ngang mà! Đùa đấy, Lâm đang làm gì vậy em?"
Lần thứ N chị ta hỏi tôi "What is Lâm doing?"
- Tất nhiên là ăn cơm…
- Tôi thản nhiên nói dối, cách tốt nhất để cắt cuộc gọi sớm nhất có thể.
"Ồ vậy hả? Đúng rồi, chị quên mất…"
- Bác sĩ, bác sĩ, bệnh nhân giường số 2 có dấu hiệu cử động, nhưng chưa tỉnh lại!
Đột nhiên cô y tá đang kiểm tra tình hình anh Lâm vừa vội chạy ra ngoài vừa hớt hải hô lên, khiến tôi giật cả mình quay lại, anh Lâm tỉnh rồi sao??
"Bác sĩ? Em đang ở bệnh viện à?"
Ách… tôi quên mất mình vẫn còn đang nghe máy, thôi chết, tiếng kêu của y tá đã lọt vào tai chị Phương rồi, bà chị này cáo già lắm, đã nghi ngờ cái gì là nhất quyết phải hỏi cho bằng được. Nếu sau này chị ta làm cảnh sát hình sự chắc là hợp lắm đây, đảm bảo để chị ta thẩm vấn một hồi là thể nào bọn tội phạm cũng khai một mạch từ đầu đến cuối. Sặc, đây đâu phải lúc để đùa??
- Không phải, là tiếng tivi đấy…
"…" Sao tự nhiên im hơi lặng tiếng thế, có phải chị ta đã tin rồi không?
- Bác sĩ, cháu nhà tôi sao rồi?? Rõ ràng là nó đã cử động nhưng sao chưa thấy tỉnh lại??... Lâm, Lâm ơi, tỉnh lại đi con—
A, chết tiệt, tại mẹ mà bị lộ tẩy, có nói dối đằng trời cũng không thể thoát được. Quả này thì chuyện tình của hai người có nguy cơ bị bại lộ rồi, không phải do em đâu nhá anh trai!
"Rõ ràng chị vừa nghe thấy tiếng ai đó kêu tên Lâm mà…"
- Chỉ là nam chính tên Lâm thôi, thế nhé, cúp máy đây, em còn ăn cơm n…
"Bệnh viện nào?"
Hả, đột nhiên nghe giọng chị ta trầm trầm thấy ghê quá, làm sao đây, làm sao đây??
- Ai gọi thế Lam?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!