Chương 44: Anh sẽ bảo vệ em, cô bé!

Xe buýt thả chúng tôi xuống trước cổng trường. Tôi lấy điện thoại ra gọi cho ông Lâm, trước đó đã nhắn tin hẹn ông anh năm giờ kém hai mươi đến đón rồi mà đến năm giờ vẫn chưa thấy mặt đâu, đúng lúc Thái Tuấn dắt xe ra đứng bên cạnh tôi:

- Lên xe đi, anh đưa em về!

Nghe anh đề nghị, tôi vui lắm, cơ mà đành tiếc nuối từ chối:

- Dạ thôi, em đã gọi anh Lâm tới đón rồi.

Chả là hôm nay dưới nhà bà ngoại tôi cúng giỗ nên cả nhà tôi đã xuống đó từ sáng, tôi đi tình nguyện xong liền phải gọi ông Lâm đến đón tới nhà bà. Mãi không thấy ổng bắt máy, tôi có chút sốt ruột, mọi khi chỉ cần hai hồi tút là đã có người nghe rồi mà.

- Không gọi được à? Hay là anh đứng đây đợi Lâm cùng em nhé?

Tôi cười tươi gật đầu.

Mãi lâu sau, đầu dây bên kia mới có người bắt máy, nhưng không phải giọng ông Lâm là một giọng nữ quen thuộc, rất khàn đục, tôi còn nghe ra tiếng nức nở:

- Lam… à…

- Mẹ?

- Hức…

- Mẹ đang khóc à? Có chuyện gì vậy? Sao mẹ lại bắt máy của anh Lâm??

Tôi kinh ngạc khi nghe thấy tiếng khóc của mẹ, trong lòng dấy lên một cảm giác cực kì bất an, mẹ tôi là một người kiên cường, nhất là từ khi cưới ba chưa nghe thấy mẹ khóc lần nào, nói chính xác hơn đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc. Tôi bất giác nhìn qua phía Tuấn, anh đang nhìn chằm chằm tôi, trên mặt cũng lộ chút gì đó như là lo lắng. Hình như vậy!

- Hu hu…

Mẹ bật khóc thành tiếng làm tôi một phen kinh hãi. Có phải đã có chuyện gì xảy ra với Lâm không?? Tôi bắt đầu hoảng sợ, khẽ thét:

- Mẹ, đã có chuyện gì mẹ mau nói đi, mẹ đừng làm con lo!!

- Hức, thằng Lâm… thằng Lâm…

Mẹ vừa khóc vừa nói từng câu ngắt quãng trong điện thoại, khi tôi nghe ra được mẹ đang nói gì thì cảm giác có thứ gì đó rơi sụp xuống người, trái tim bắt đầu nhảy loạn điên cuồng trong lồng ngực, tôi nhất thời đứng hình, không tin được những gì mình vừa nghe… Không thể nào!!!

- Lam?

Sự hoảng sợ xen lẫn đau đớn dội lên trong lòng, tôi quay khuôn mặt với hai hàng nước mắt chảy dài trên má lại nói với anh Tuấn bằng giọng không rõ ràng:

- Anh Tuấn… mau… mau chở em đến bệnh viện trung tâm!*

Tôi và Tuấn lao vào bệnh viện, điên cuồng tìm phòng cấp cứu vừa mới hỏi y tá. Tôi không tin, không tin anh Lâm trên đường đến đón tôi lại gặp tai nạn. Khi đó nghe mẹ nói, tôi chưa kịp hỏi rõ tình hình thế nào liền bị sợ hãi bao lấy, chỉ vội hỏi bệnh viện rồi nhờ anh Tuấn lai mình đến đây hết tốc lực. Tất cả là lỗi tại tôi, tại tôi bắt anh Lâm đến đón mình nên mới xảy ra chuyện. Cầu trời cho anh không có chuyện gì, con cầu xin ông…!!

- Hức hức…

Tôi vừa chạy vừa không kìm được lòng mình bật khóc… anh Lâm, em xin lỗi…!

- Đừng khóc, Lâm sẽ không có chuyện gì đâu!

Nghe anh Tuấn an ủi nhưng tôi vẫn không thấy nhẹ nhõm chút nào, lòng vô cùng hoang mang lo sợ xen lẫn áy náy…

Cuối cùng chúng tôi đã tìm thấy phòng cấp cứu anh Lâm, thấy bà ngoại, mẹ, ba, nhóc Long vẫn đang thút thít ngồi trên dãy ghế chờ ngoài hành lang, biển cấp cứu vẫn đang sáng đèn. Tôi bủn rủn chân tay, đi tới bên cạnh ba mẹ, sợ hãi lên tiếng:

- Ngoại, ba mẹ…

- Lam tới rồi à? – Ba buồn bã hỏi tôi, tay vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng mẹ.

- Rốt cuộc là có chuyện gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!