Chương 42: Không bỏ cuộc

Tôi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, đầu óc trống rỗng, cũng không rõ mình đang nhìn gì, nghĩ gì nữa…

"Cạch!"

Nghe thấy âm thanh vật gì nhẹ nhàng đặt xuống bàn mình, tôi quay lại, chán nản nhìn tên Huy béo đang cười tươi rói. Haizz, hắn từ hôm kia tới giờ thái độ thay đổi như chong chóng, cứ nhìn thấy tôi là chạy đến "bám dính" cười cười nói nói, đến cả giờ chuyển tiết năm phút cũng không tha, mệt thật.

- Coca tớ mua cho cậu nè, uống đi trước khi hết lạnh.

- Cảm ơn. – Tôi bật lon coca, đưa lên miệng tu một hồi, hơi gaz như muốn đốt cháy cổ họng tôi tới nơi.

- Từ sáng giờ sao nhìn mặt âm u như đưa đám thế?

- …

Tôi im lặng không nói gì, đầu óc lại trôi dạt về sự việc tối qua… Vì có hơi men ngấm vào người mà tôi đã bạo gan ôm người ấy, lại còn không kiêng nể gì mà vừa quát lại vừa thổ lộ tình cảm với người ta, kết quả nhận được là gì? Anh cự tuyệt rồi bỏ đi, khiến tôi suy sụp, mất hết lí trí, không những đứng trước mặt ông Nguyên tự lột tẩy giới tính con gái mà còn chui vào ngực ông Lâm khóc như mưa. Nghĩ lại tất cả mọi chuyện thấy vừa mất mặt vừa xấu hổ, bảo tôi làm sao có thể đối mặt với ba người đấy đây?

- Lam?

- Huy này, cậu từng thích ai chưa? – Tôi tự dưng buột miệng hỏi lung tung, nhưng là tôi muốn dò hỏi một chút.

- Gì cơ?

Chả hiểu tại sao nghe tôi hỏi xong, tên Huy như giật nảy lên, sau lại trợn tròn mắt nhìn tôi, cuối cùng thì trên má cậu ta xuất hiện hai vệt hồng hồng, biến hóa phải gọi là nhanh như chớp, chẳng lẽ cậu ta đã yêu rồi? Cũng không có gì lạ khi ở tuổi này yêu đương trai gái, tôi cũng vậy còn gì.

Mãi sau hắn mới trả lời, hơn nữa còn ấp úng:

- Có… có thích một người…

- Ồ!

- Nhưng là… đơn phương…

Tôi có chút ngạc nhiên, hắn yêu đơn phương, vậy là chúng tôi có chung cảnh ngộ còn gì. Tôi định mở lời hỏi hắn đã từng thổ lộ chưa nhưng hắn đã nhanh miệng nói trước, vẻ mặt hắn khi nhắc đến người mình thích phải nói là… hạnh phúc chăng?

- Tớ mới phát hiện ra mình thích cô ấy cách đây không lâu, trong một bữa tiệc, lần đầu tiên tớ nhận ra cô ấy đẹp như công chúa, nhưng lại rất cá tính, ngang bướng, mạnh mẽ, khiến tớ rất khó chạm được vào. Tớ biết cô ấy không thích tớ như thích người khác giới, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô ấy cười vui vẻ từ xa là tớ đã mãn nguyện lắm rồi.

Hắn đúng là một tên si tình chính hiệu, nhưng tôi cảm thấy tình cảm hắn dành cho cô gái ấy rất đẹp đẽ, trong sáng, cao cả.

- Cậu đã thổ lộ chưa?

- Chưa, nhưng mà sắp.

- Cậu có chắc cô ấy đồng ý không?

- Tớ không biết, nhưng nếu cô ấy từ chối, tớ vẫn sẽ không bỏ cuộc.

Không bỏ cuộc? Tức là vẫn tiếp tục kiên trì theo đuổi đến cùng?

Điều này tôi đã từng suy nghĩ cả đêm qua, tôi không thể nào dễ dàng chấp nhận buông tay, cũng từng nghĩ, nếu mình kiên trì một chút thì kết quả liệu có thay đổi?

Tôi không muốn bỏ cuộc, ít ra là đã có thêm động lực khi nghe Huy béo nói, một người như hắn có ý chí như vậy, cả chị Phương cũng rất nỗ lực theo đuổi anh Lâm, sao tôi có thể vừa mới đương đầu đã muốn lùi bước chứ? Tôi sẽ không bỏ cuộc, không bỏ cuộc, dù sao đây cũng là mối tình đầu tiên của mình, tôi sẽ thử lại một lần nữa!

Thái Tuấn, em quyết định sẽ theo đuổi anh đến cùng!

:::: Ra chơi::::

- Trời ơi, em là con gái thật sao??

Ông Nguyên vừa mới nhìn thấy tôi ló mặt xuống văn phòng Hội, đã lập tức chạy tới ôm lấy bả vai tôi lắc như điên, luôn miệng lặp lại cái câu hỏi kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!