Chương 38: Ghen?

Hôm sau đến lớp tôi cứ lo sợ tên Huy béo sẽ tiết lộ bí mật ngàn vàng của mình, thế nhưng mà, hắn một lời cũng không nói, vậy là tôi có thể tạm thời an tâm được một chút rồi. Cơ mà chẳng rõ hắn có bị đập đầu vào cột điện hay không mà từ sáng tới giờ toàn thấy hắn có biểu hiện như một thằng tâm thần. Cụ thể là trong giờ học, tên đó thỉnh thoảng hay liếc qua nhìn tôi một cách "nồng nàn", mọi khi ăn nói hổ báo lắm nhưng hôm nay lại vô cùng nhỏ nhẹ với tôi, thậm chí còn đối đãi với tôi như một osin cao cấp đối với chủ nhân, quan tâm hỏi han tôi có muốn ăn vặt không còn mua, vân vân rồi mây mây… Tôi thực sự rất muốn hỏi hắn não có bị nhúng nước sôi hay không mà sao lại thay đổi chóng mặt thế, hay bệnh đao đột nhiên bộc phát, hoặc có thể là hắn đang âm mưu điều gì chăng?Như những buổi chiều thường lệ, sau khi trang trí được một ít cho văn phòng Hội xong tôi liền xách cặp ra về. Cố lên, còn mỗi chiều mai nữa thôi là làm xong rồi, các anh các chị nhớ phải biết ơn người đã làm cho bộ mặt Hội học sinh trở nên sáng sủa hơn đấy nhé, công lao này của tôi là vĩ đại lắm đấy!

- Lam ơi!!!

Đang thơ thơ thẩn thẩn sắp ra khỏi cổng trường thì tự nhiên có tiếng ai đó gọi tôi. Há, cái giọng nói này… đã ám ảnh tôi suốt từ hôm đi du lịch tới giờ, hic, còn của ai vào đây nữa ngoài bà chị cáo già Thu Phương chứ!!

- Tình cờ quá, lại được gặp em ở đây. – Chị Phương chạy tới, bá vai bá cổ tôi như thể thân thiết lắm.

- Hi, xin chào…

- Tôi cười nhăn nhó.

- Tại sao ba hôm nay không nghe điện thoại của chị?

Gặp mặt là đã chất vấn ngay được, khổ thân tôi chưa này!

- Hỏng, đem đi sửa rồi.

- Tôi đáp qua loa cho xong chuyện.

"Brrr…" Quái, sao trùng hợp ngay đúng lúc này điện thoại lại rung trong cặp kia chứ?? Nó rung mạnh tới nỗi làm chân tôi gần sát cái cặp liền thấy ngứa ngáy (vì tôi đeo cặp quai chéo mà). Điện thoại cứ rung mãi mà không chịu dứt, hết đợt này lại đến đợt khác không chịu thôi khiến tôi vô cùng khó chịu muốn mở ra xem kẻ nào quấy rầy đúng lúc thế, cơ mà không thể lấy điện thoại giơ ra trước mặt bà chị cáo già này được.

- Sao không nghe máy đi, chị thấy có tiếng rung.

Sặc! Sao chị ta biết, tiếng rung nhỏ thế kia mà?? Tôi không thể tin được nhìn chằm chằm vào bộ mặt xinh đẹp đang cười một cách bí hiểm kia. Thật kì lạ! Nghĩ thấy có điều gì uẩn khúc, tôi vội lấy cái điện thoại vẫn rung từ nãy giờ ra xem thì ôi trời ơi, cái tên "Bà cáo già" to chình ình đang nhấp nháy trên màn hình. Thảo nào mà có cuộc gọi đến đúng lúc thế, hóa ra là… Đúng là hồ ly tu luyện ngàn năm, ranh ma thật!

- Nói dối mà em cũng không biết đường nói, nếu đã hỏng đem đi sửa rồi thì mấy lần chị gọi đến thì không thể có tín hiệu như bình thường được! – Chị ta vừa cười nói vừa giơ con Smartphone đỏ chót lên lắc lắc trước mặt tôi, trên màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi đi "Em chồng" (!?!). Khâm phục thật, lén lút bấm gọi vào máy tôi từ nãy giờ mà mảy may chẳng bị tôi nghi ngờ gì cả, còn ai có thể "cáo" hơn bà chị này không chứ??

- Tại chị làm phiền em nhiều quá nên mới không muốn nghe!

- Không muốn thì em vẫn phải nghe chứ, vì đó là giao kèo của hai chúng ta, nếu em phá vỡ giao kèo thì chị buộc phải tiết lộ bí mật của em thôi.

- Chị đe dọa em à? – Tôi gằn giọng, trừng mắt với chị ta.

- A Tuấn…!!

Đột nhiên bà chị hét ầm tên ai đó khiến tôi giật nảy mình, theo phản xạ đưa tay lên bịt lấy miệng bả, đồng thời quay lưng lại. Tôi khựng người, hai mắt mở to nhìn con người đang đứng cách mình một đoạn khá xa, nhịp thở bất giác ngưng lại như có áp lực đè nén trong người…

Đúng là hội trưởng…

Hắn đang cười… nhưng lại là với một cô gái xinh đẹp, một nụ cười thân thiết và dịu dàng hiếm có trên môi hắn. Thật… THẬT ĐÁNG GHÉT!!!

Tên khốn! Sao lại cười kiểu lừa tình đó, chắc là đang tính dụ dỗ con gái nhà lành đây mà. Tôi gần như muốn phát hỏa khi nhìn cảnh tượng trước mắt, cô gái tóc dài kia cầm quyển vở chỉ chỉ trỏ trỏ gì đó, chắc là hỏi bài, còn tên Tuấn thì cười cười nói nói với bà cô ấy, chưa bao giờ tôi bắt gặp một vẻ mặt thân thiết của hắn đến thế. Khốn, hỏi bài có cần phải cười dụ dỗ người ta thế không, nhất là kết hợp với bộ mặt đẹp trai đó???

Trần Thái Tuấn, hắn ta luôn cười mỉa tôi, luôn tỏ ra hách dịch, kiêu ngạo với tôi, luôn bá đạo chọc tức tôi, chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với tôi dù chỉ một lần.

Hắn thực sự ghét tôi? Hoặc có thể cô gái kia là… bạn gái hắn?

Vừa nghĩ đến hai chữ "bạn gái", tôi tự dưng thấy chỗ ngực trái hơi nhói nhói khó chịu, lại có chút cảm giác tự ái xen lẫn tủi thân. Có thể cô gái đó là bạn gái hắn lắm chứ, hai người hợp đôi đến thế kia mà, hắn cười hay gì với cô ta là quyền của hắn, liên quan quái gì đến tôi, lấy cớ gì mà tôi nổi giận. Đúng thế! Tôi đau lòng cái gì chứ, thất vọng vì cái gì, tôi đối với hắn cũng chỉ là tình cảm nhất thời mới nảy sinh từ một phía, vẫn chưa phải lún sâu lắm…

Ghen ư? Buồn cười!

Nhưng mà… nói thật thì, chả vui chút nào cả.

Chán quá, lại buồn nữa…

Quên đi thôi, cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua, coi như là được nếm thử mùi vị của thứ gọi là tình cảm vậy, cuộc đời còn dài, sau này tôi sẽ gặp được người dành ình…

- Lam??

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!