Chương 33: Giao kèo

- Không, em không ngủ chung với mấy anh đâu!

Tôi gào lên mãnh liệt phản đối việc phải chung phòng với "Liên minh tam quái". Đùa chứ, làm sao một đứa con gái mới lớn như tôi có thể ngủ cùng phòng với ba tên con trai được, mặc dù họ không động chạm gì đến tôi nhưng mà tư tưởng lại không cho phép, nhất là còn tự nhiên xuất hiện cảm giác kì quái sau khi tiếp xúc với Thái Tuấn nữa chứ. Ôi ôi!!

- Tại sao? Có sao đâu, phòng cũng rộng, anh em mình ngủ chung cho vui. – Ông Nguyên nào hiểu cảm giác của tôi, ngạc nhiên nói.

- Ơ ơ… tại em không quen ngủ cùng phòng với nhiều người…

- Đành phải nói đại cái lí do ngớ ngẩn ấy thôi chứ biết giải thích kiểu gì.

- À à, Lam đúng là có cái tật xấu đó đấy ạ, nó từng kể với em là ngủ cùng nhiều người thì nó sẽ không ngủ được, hay là anh Nguyên cứ xếp cho nó ngủ phòng khác. – Nhỏ Thu ôm chặt cái gối, thấy tôi ra vẻ khổ sở liền nhảy vào chữa cháy. Hic, đúng là bạn tốt của tôi mà, Thu ơi cảm ơn mày vì đã cứu tao đúng lúc, chẳng bù với ông anh chết tiệt kia chỉ biết trố mắt nhìn em gái nhảy vào "hang cọp".

- Thật à? Tiếc thật đó, anh rất muốn ngủ chung với nhóc Lam rồi nói chuyện với nhóc. – Ông Nguyên làm bộ mặt tiếc nuối dữ dội. – Nhưng bây giờ chỉ còn một phòng nhỏ dành cho khách, mà anh vẫn chưa cho người quét dọn gì cả, làm sao đây?

- Không sao, em dùng tạm cũng được! – Tôi vội xua tay, thà rằng ngủ chỗ không sạch sẽ còn hơn là cùng với cẩu hội trưởng và Nguyên biến thái. Tôi ớn nhất là hai con người này.

Nhưng… thật ra thì ngủ cùng họ cũng chẳng việc gì, chỉ là tự dưng tôi thấy hơi ngượng ngùng khi đối diện với Thái Tuấn mà thôi. Cùng chẳng biết tại sao, chỉ là tôi rất ngượng, một hiện tượng chưa từng xuất hiện trong tôi trước đây…

Dây dưa một hồi, cuối cùng tôi cũng được toại nguyện, vội vàng ôm đồ đạc qua phòng dành cho khách ngủ. Căn phòng tuy không được rộng cho lắm, lại khá là nhiều bụi, đúng như ông Nguyên nói là chưa được quét dọn gì cả, nhưng mà thà thế còn hơn. Cố mà chịu khổ đi Du Lam, chỉ một đêm thôi mà. Tôi tự an ủi chính mình như thế rồi cầm lấy cái chổi dựng trong góc tường quét qua sàn phòng rồi phủi phủi qua tấm ga trải giường, hic, tưởng đi du lịch sung sướng lắm, ai dè chỉ mình tôi phải chịu khổ, thế đấy, tác dụng phụ của việc giả trai. Tôi hối hận lắm rồi, thực sự rất muốn quay lại làm con gái, đường đường chính chính xuất hiện trước mặt người khác với bộ dạng thật của mình.

Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao thôi, không còn đường lùi nữa rồi Lam ơi!

- Cứu… cứu tôi với… tôi không thở được…

- Cứu…

Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi. Một vòng ôm ấm áp bao trùm lấy cơ thể tôi. Một hơi thở ấm áp vờn quanh tai tôi. Một đôi môi ấm áp…

!?!

- Á!!!

Tôi bật dậy như một cái lò xò, hơi thở dồn dập, gấp gáp, nhanh như tiếng tim đập trong lồng ngực. Tôi… tôi lại gặp ác mộng về sự việc chiều qua, cảnh tượng mình sắp chết đuối hiện rõ mồn một trong đầu, rồi cảnh tượng Thái Tuấn kéo tôi vùng lên khỏi dòng nước biển mặn chát. Cảm thấy toàn thân như phát sốt, tôi đưa tay sờ lên trán, vẫn mát, nhưng sao hơi thở lại nóng hầm hập như lửa đốt vậy, lại còn toát mồ hôi nữa?

Nóng quá. Phải đi tắm thôi, tắm thôi, tôi không chịu được nữa!

Tôi cầm điện thoại đặt ở tủ đầu giường lên xem, mới có 6 giờ hơn, chắc giờ này mọi người vẫn còn đang ngủ. Phải tranh thủ lúc này trong phòng tắm không có ai, chứ nếu để muộn hơn thì dễ bị phát hiện như chơi. A, khổ quá, khổ quá!!

Xả ít nước nóng vào trong bồn, rồi tiếp đó pha thêm nước lạnh cho nguội, tôi khoái chí nhìn bồn tắm vừa to vừa bóng loáng. Đúng là nhà giàu, có cả bồn tắm xịn, đây là lần đầu tôi được tắm bồn đấy, mọi khi toàn là tắm vòi sen, hí hí. Tôi thả mình vào dòng nước ấm, hưởng thụ cảm giác khoan khoái khi ngâm cả người trong nước, thích quá đi mất, bảo sao người ta cứ thích tắm bồn, hóa ra là thế này đây.

Tôi "vùng vẫy" trong bồn một lúc khá lâu rồi mới đứng dậy tìm quần áo mặc, tắm thế đủ rồi, tuy có chút tiếc nuối nhưng buộc phải lên thôi, ngâm nhiều trong nước cũng không tốt.

Có nằm mơ cũng không ngờ khoảnh khắc tôi vừa đứng lên ấy…

"Xoẹt", cánh cửa phòng tắm bị ai đó đẩy mạnh ra…

Hai cặp mắt nhìn chằm chằm vào nhau. Tôi ngỡ ngàng nhìn người ấy, người ấy cũng ngỡ ngàng nhìn lại tôi…

OH MY GOD!!!

Tôi hoảng hốt vội nhảy lại vào trong bồn tắm, cố kìm nén không để cho bất cứ âm thanh nào lọt ra khỏi cổ họng. Còn người kia đồng thời cũng vội đóng cửa vào, như một phản xạ rất tự nhiên.

Chết rồi!!! Tôi bị phát hiện mất tiêu rồi!!! Làm sao đây, làm thế nào bây giờ???

Ối Cha mẹ ơi, cứu con với, con không muốn mình bị gán cho cái tội danh lừa gạt thiên hạ đâu!!! Oa oa oa!!!

BỊ NHÌN THẤY HẾT RỒI!!!

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!