Tôi xách ba lô, định đi theo nhỏ Thu và hai chị kia lên phòng dành cho nữ thì đột nhiên bị ông Nguyên kéo lại:
- Lam, em đi đâu vậy, phòng của con trai ở bên này cơ mà!
Hớ… Phòng con trai?? Phải rồi, tôi quên mất là mình đang giả trai. Ôi mẹ ơi, nói vậy có nghĩa là… tôi phải ở chung phòng với bộ ba này???
- Làm gì mà nghệt ra thế? Đừng lo, trước khi tới đây anh đã gọi người cho sắp xếp thêm giường rồi, với lại phòng cũng đủ rộng để bốn đứa bọn mình ở chung! – Ông Nguyên tưởng tôi đang lo lắng phòng ốc không đủ chỗ nên thao thao nói, không quên nháy mắt "dễ xương" với tôi làm tôi chỉ muốn ói hết nước trong bụng ra.
Thấy tình hình trước mắt nguy cấp, tôi đành phải quay sang cầu cứu ông anh trai bằng ánh mắt tha thiết, hi vọng ông Lâm sẽ hiểu.
- Không sao, còn có anh đây mà.
- Ổng đặt tay lên vai tôi, mỉm cười nói, hình như là ổng đã hiểu. Cũng đúng, còn có anh trai ở cùng thì tôi không việc gì phải lo cả. Nhưng chưa kịp cười cảm ơn một cái thì ổng đã tát vào mặt tôi một gáo nước lạnh,
- Dù sao thì ở cùng phòng con trai cũng không tốt cho lắm, nếu để mẹ biết được điều này thì nhóc chỉ còn nước bị "cạo đầu bôi vôi thả trôi sông" mà thôi!
- Đi chết đi! – Nghe ổng hù thế, tôi bực mình nhéo một phát thật mạnh vào eo cho chừa.
- Ui!
- Này, hai người thì thầm to nhỏ gì thế? Còn không mau lên xếp đồ rồi vệ sinh cá nhân? – Ông Nguyên đã lên tầng trên từ bao giờ, ngoái cổ xuống í ới.
Chết toi! Nhắc đến vệ sinh cá nhân tôi lại sực nhớ ra một điều, còn vụ tắm táp nữa, tôi phải cẩn thận khi dùng nhà tắm mới được! Hic, nếu vậy đến tắm biển cũng không thể rồi, khổ ghê, đi biển mà không được xuống nước thì còn gì là thú vị. Giờ tôi thực sự mới thấu được cái mặt hại của việc giả trang nam thế này đây, ôi trời ơi!!!
Tôi chán nản, thẫn thờ nhìn ra cảnh biển thơ mộng ngoài cửa sổ… Biển xanh yêu quý ơi…!*
- Mọi người, đây là sandwich, hamburger và pizza tớ vừa gọi, ăn sáng no nê rồi đi chơi nào!
Ông Nguyên hí hửng bê một đống hộp giấy bày xuống sàn, lập tức cả đám xúm xít lại, mắt người nào người nấy đều sáng rực cả lên vì từ sáng tới giờ chưa có gì bỏ bụng, đói muốn ngất đến nơi nè. Tôi sung sướng nhìn đống đồ ăn chất đầy, không nghĩ bữa sáng mình được ăn những món này, lại còn rất nhiều nữa, bình thường buổi sáng ở nhà mẹ chỉ nấu mì, bánh đa hay rang cơm gì đó thôi.
Ăn uống no nê xong, coi như giải quyết luôn bữa trưa, chúng tôi nằm ngay dưới phòng khách nghỉ ngơi để lấy sức để chiều còn đi chơi. Hầu như ai cũng mệt lả vì ngồi xe suốt cả đêm, nhưng trừ một vài thành phần là ông Nguyên, Thái Tuấn, chị Phương không biết mệt là gì còn rủ nhau chơi bài búng tai. Tôi nằm dài trên sofa, nhìn họ chơi bài một lúc thì mắt díu vào, ngủ từ lúc nào cũng không biết nữa…
Chiều, cả đám người chúng tôi rủ nhau ra biển chơi. Tôi thích thú nhìn biển xanh trong vắt với từng đợt sóng vỗ xô bờ, bầu trời cao vợi và những cơn gió mát mang theo không khí trong lành đến sảng khoái, làm cho tôi khoái cảm đến ngất ngây. Tôi vốn rất thích biển nha!
Mùa này là mùa du lịch nên bãi biển rất đông người, cũng may là ba ông Nguyên kinh doanh dịch vụ ở đây nên dễ dàng có ghế ô râm mát để nghỉ mà không cần thuê hay đặt trước. Vì không thể mặc đồ tắm nên tôi đành mặc áo phông màu xám tro rộng thùng thình và cái quần đùi đen ông Lâm không mặc vừa nữa "thải" ra. Tôi ngồi một mình trên cát, buồn tủi nhìn đám ông Lâm, ông Nguyên, chị Phương, chị Thảo, nhỏ Thu đang chơi đùa thích thú dưới biển.
Nhìn họ chơi vui vậy làm tôi cũng muốn ra, cơ mà sợ nhỡ xảy ra sơ suất gì lại bị lộ tẩy thì chết. Ôi thật là chán như con gián, buồn như con chuồn chuồn!
Hừ… sao hai bà chị kia cùng nhỏ Thu mặc bikini lòe loẹt thế nhỉ? Từ màu hồng, màu xanh rồi đến chấm bi, kẻ sọc, hoa hòe hoa sói, không những thế lại còn rất chi là sexy nữa, trễ ngực hở rốn. Tại sao họ lại có thể mặc được thế nhỉ? Trong khi tôi chỉ cần nhìn thôi là đã thấy nổi da vịt rồi chứ đừng nói là mặc, hờ, tuy là con gái nhưng tôi khác họ ở chỗ đó đấy.
Tôi chán nản lấy tay ngồi vẽ linh tinh lên trên cát, nghĩ lại thấy mình giống tự kỉ quá. Mà mấy người đó cũng vô tâm thật, mải chơi tới nỗi không thèm hỏi han con này một câu luôn…
- Tại sao cậu không xuống chơi với họ?
Ủa, sao thiêng dữ vậy? Vừa mới nhắc… Tôi ngẩng đầu, tròn mắt nhìn cẩu hội trưởng bỗng tự dưng xuất hiện bên cạnh mình từ bao giờ.
- Ơ, thế còn anh? – Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại, đó cũng là điều tôi thắc mắc nãy giờ.
- Tôi sợ nước.
- Hả?
Không nghĩ cẩu hội trưởng sẽ nói ra lí do đó nên tôi rất bất ngờ. Tôi tròn xoe mắt nhìn hắn… Đùa hả, người như hắn mà nói là sợ nước sao? Tại sao lại sợ chứ, biển rất tuyệt mà…
- Tại… tại sao? – Tôi ngỡ ngàng hỏi.
Hắn ngồi xuống cạnh tôi, mắt nhìn về hướng biển, trong đôi mắt ấy tôi dường như cảm nhận thấy điều gì đó như là sự u buồn, cũng có một chút sợ hãi. Tôi cũng không rõ nữa, chẳng biết tại sao mình lại có cảm giác ấy khi nhìn vào mắt Thái Tuấn. Tôi muốn biết tại sao, mặc dù không chắc hắn sẽ nói cho tôi biết hay không…
- Vì… hồi nhỏ một người bạn hàng xóm của tôi rơi xuống ao, tôi nhảy xuống cứu cậu ấy nhưng giữa chừng bị đuối sức. Cuối cùng chúng tôi cũng được cứu nhưng cậu ấy lại không qua khỏi vì ngụp dưới nước quá lâu, lúc đó tôi rất sợ và căm hận chính mình, gần như tuyệt vọng, và cũng từ đó trở đi, tôi luôn sợ nước…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!