Bài hát mà Thái Tuấn lựa chọn là bài "Because you live", cũng là một bài hát lãng mạn mà tôi khá thích. Hát tiếng Anh xem ra đáng để nghe đây, từng nghe ông Lâm nói cẩu hội trưởng học giỏi Anh lắm. Nhỏ Thu bên cạnh tôi tỏ vẻ hào hứng, phấn khởi:
- Ôi, nhìn từ góc độ nào cũng thấy đẹp, xem cái cách anh ấy cầm mic cũng thật là lãng tử quá đi!
- Xì…
- Tôi bĩu môi, khinh thường lời ca ngợi của nhỏ Thu về cẩu hội trưởng.
Giây phút Thái Tuấn cất cao giọng hát, trong xe tự nhiên xuất hiện một mảnh tĩnh lặng, cả đám như chìm trong giai điệu tha thiết của bài hát, chìm trong cả giọng hát vừa ngọt ngào lại có phần mạnh mẽ của anh ta. Hội trưởng anh ta… tôi không nghĩ lại có giọng hát hay đến mê người như vậy. Vào đoạn điệp khúc, cũng là đoạn phải ngân cao, giọng của Thái Tuấn thật khỏe, cao vút lại da diết, hệt như chất giọng của Jesse McCartney.
Đùa chứ, tôi không thể nào mà tin được!
"Thình thịch…" Giọng hát đó… tự nhiên khiến tim tôi nhảy loạn, mang chút hồi hộp, một cảm xúc khó tả đan xen mà chính mình cũng không rõ là gì. Tôi chăm chú lắng nghe, bất giác đưa tay đặt lên ngực trái…
- Hay quá đi mất! – Nhỏ Thu khẽ cảm khái.
Tôi gật nhẹ đầu, tỏ ý đồng tình với lời khen đó. Phải công nhận là rất hay, hay đến nỗi khiến tim tôi nhảy nhót nữa kìa.
Kết thúc bài hát, Thái Tuấn nhận được 99 điểm cùng với tràng pháo tay nhiệt liệt và những lời khen ngợi không ngớt, hoàn toàn xứng đáng với tài năng của hắn. Thái Tuấn khẽ nở một nụ cười, hình như là biểu hiện hài lòng với kết quả này, rồi đặt mic xuống đi về chỗ, quay trở lại cosplay pho tượng như ban đầu. -_-
- Lâm ơi lên hát với tớ một bài đi! – Bà chị Phương lại nhanh nhảu lôi kéo ông Lâm nhưng ổng cứ nhất quyết bám dính lấy chỗ ngồi không chịu rời, giả bộ nói,
- Không hát đâu, tớ mệt rồi, tớ muốn ngủ, oáp
~
- Đừng giả đò!
- Buồn ngủ thật mà, hát với Nguyên ấy!
- Không, tớ thích hát với cậu cơ, Nguyên hát dở như bò ấy, không xứng được song ca với tớ.
- Ặc, bả tự tin thấy gớm…
- Nè nè, nói gì thế hả Phương, cậu hơn gì tớ mà chảnh cún thế?
- Xí!
Bà chị ấy vẫn nhất quyết không chịu bỏ cuộc, lôi kéo cho bằng được ông Lâm lên hát với mình, nhưng ông Lâm cũng ngang bướng không kém gì chị ấy. Chậc, sao mà ông Lâm cứ sợ bả như sợ tà ấy nhỉ, tôi thấy bả cũng được quá đi ấy chứ, hai người lại khá là đẹp đôi, nếu tôi là kẻ rỗi hơi thì đã lên kế hoạch tác hợp cho hai người đó rồi, nhưng rất tiếc tôi lại không thích xen vào chuyện của người khác.
Cuối cùng thì micro được chuyền lần lượt, ai cũng được hát hết, nhưng người giành mic nhiều nhất là chị Phương, xem ra chị ấy hăng hái, nhiệt tình gớm. Chẳng qua ở đây tôi là người nhỏ tuổi nhất (tất nhiên là nhỏ Thu cũng vậy), lại không phải bạn bè của năm người kia nên có chút không được tự nhiên, chứ nếu ở nhà thì cái mic sẽ luôn chỉ nằm trên tay tôi mà thôi.
Hát hò xong đâm ra ai cũng mệt, ngồi tám chuyện bốc phét một lúc rồi từng người lăn ra ngủ, riêng tôi thì chả thấy buồn ngủ chút nào, lại còn rất tỉnh táo nữa là đằng khác. Ngồi ghế bên kia là cẩu hội trưởng Thái Tuấn, cũng không thấy hắn ngủ mà chỉ ngồi yên lặng nghe mp3 vừa nãy mượn của ông Lâm. Còn lại chị Thảo, Phương, rồi đến hai ông Nguyên, Lâm hồi nãy bát nháo là thế cũng ngồi dựa vào nhau mà ngủ hết.
Thấy cái Thu chỉ lim dim, tôi chán quá bèn bắt chuyện với nó cốt để đánh thức nó dậy tám với tôi:
- Ê mày…
- Hử? – Nó đáp lại bằng giọng khe khẽ, có vẻ như sắp ngủ tới nơi.
- Nói chuyện với tao chút đi, tao không ngủ được.
- Không, tao buồn ngủ lắm, đừng làm phiền tao.
Nó khẽ cằn nhằn rồi đưa lưng về phía tôi, lấy cái chăn nhỏ mà nó mang đi chùm qua đầu. Tôi có chút buồn bực, khẽ liếc qua bên Thái Tuấn, trong xe giờ chỉ còn lại hắn và tôi chưa ngủ, à quên, cả bác tài nữa, còn chú quản lí thì cũng say giấc nồng mất tiêu rồi.
- Hey, cẩu… à không, hội trưởng ơi!
Hắn quay sang nhìn tôi, thính ghê, đeo tai nghe rồi còn nghe thấy tiếng gọi của tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!