Tôi đã rất háo hức về chuyến đi chơi ba ngày hai đêm suốt từ đầu tuần đến giờ. Đi biển Sầm Sơn nha, tôi mới đến đó có một lần duy nhất vào kì nghỉ hè hai năm trước. Dự là chuyến đi chơi chắc chắn sẽ có "liên minh tam quái" kia rồi, riêng tôi là con gái nên sẽ có chút bất tiện, vì thế tôi định rủ thêm nhỏ bạn thân. Còn về nhiệm vụ xin phép, ông Lâm vì miệng lưỡi dẻo như kẹo quéo nên đương nhiên sẽ đảm nhiệm, tất nhiên là sau khi nghe ông thuyết phục, ba mẹ đã đồng ý cho tôi đi, còn thằng Long thì ở nhà!
Suy đi tính lại, tôi quyết định chỉ rủ mỗi nhỏ Thu thôi. Vì nó là đứa duy nhất biết tôi giả trai, hơn nữa ba mẹ nó cũng dễ xin phép. Tôi gọi điện cho nó, nói một thôi một hồi rồi mới thấy nó phản ứng một cách quá khích ở bên kia đầu dây, cứ như là không thể tin được, nó bảo chắc chắn sẽ được đi.
Chúng tôi định bốn giờ sáng thứ sáu xuất phát, đi từ thật sớm may ra mới tới nơi mau được, nên tôi và ông Lâm nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc, ăn cơm qua loa rồi đi ngủ sớm. Đến gần 4 giờ, ông Lâm gọi tôi dậy từ trong cơn mơ màng, vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi cùng nhau đến điểm hẹn là trước nhà Nguyên thiếu muối, trước đó tám tiếng đồng hồ tôi cũng đã nhắn địa chỉ và thời gian cho nhỏ Thu rồi.
Mới có bốn giờ nên trời vẫn tối om, đèn đường cũng đã tắt mất. Lúc đứng trước cổng nhà ông Nguyên, tôi không khỏi sửng sốt, trầm trồ cảm thán trong lòng về nhà của ông anh thiếu muối đó, mà không đơn giản chỉ là nhà đâu, đó hẳn là một căn biệt thự hoành tráng, chà chà, ông anh này giàu nứt đố đổ vách ra, thảo nào mà khao chúng tôi đi du lịch miễn phí thế này.
Tôi và Thu đứng cạnh ông Lâm, trong lúc chờ ông Nguyên đón cẩu hội trưởng, nghe nói còn có vài người bạn nữa, ông Lâm tươi cười tám chuyện với mẹ ông Nguyên. Mẹ ông Nguyên là một phụ nữ khá xinh đẹp, quý phái lại hiền hậu, nói chuyện cũng dịu dàng, dễ nghe nên tôi rất nhanh có ấn tượng tốt với cô ấy, nghe nói cô ấy không đi và ba Nguyên thì đang ở Sầm Sơn lo lễ Khánh thành nhà nghỉ, chỉ có đám thanh niên chúng tôi thôi.
Nghe chuyện tôi mới biết, hóa ra ba ông Nguyên kinh doanh khách sạn, lại còn là Tổng giám đốc khách sạn năm sao Phùng Hưng, hèn chi mà giàu dữ vậy!
- Ai chà chà, không ngờ anh Lâm lại có một người bạn giàu có đến thế! – Nhỏ Thu huých nhẹ khuỷu tay tôi, cười "duyên" nói.
- Ừ, giờ tao mới biết!
Vì trước đó tôi đã từng kể cho nhỏ Thu nghe về mối quan hệ "bắc cầu" giữa tôi và "Liên minh tam quái" nên nó cũng không thắc mắc lí do tại sao tôi được mời đi.
- Tao đang nghĩ có nên theo đuổi anh này không nhỉ? – Nó nháy mắt cười giảo hoạt với tôi.
- Tùy mày, nhưng gặp rồi đừng có thất vọng đấy! – Tôi thờ ơ báo trước cho nó biết.
- Tại sao, xấu trai quá à?
- Không, chỉ là tính tình hơi kì quặc…
- Ngoài ra còn một điểm mấu chốt là tôi đang nghi ngờ về giới tính của đàn anh đó nhưng lại không thể nói rõ cho nó biết.
Đúng lúc ấy, có hai chiếc xe tay ga tiến dần tới chỗ chúng tôi đứng. Tôi nheo mắt lại nhìn, là ông Nguyên đang chở cẩu hội trưởng, còn xe bên cạnh… Hớ, tôi không nhìn nhầm đấy chứ, sao bà chị vô duyên bữa nọ cũng xuất hiện ở đây?? Sau lưng bả còn có một chị nữa…
- A, Lam tới rồi đấy à!! – Ông Nguyên vừa nhìn thấy tôi, lập tức reo lên vui mừng như thường lệ.
- Thằng khỉ, bao nhiêu người ở đây mà chỉ hỏi mỗi nhóc Lam thôi à! – Ông Lâm hằn học. Ganh tỵ hử anh trai?
- Nè, có vẻ anh ta thích mày, trông cũng được quá đi chứ! – Nhỏ Thu lại thì thầm bên cạnh tôi.
- Vớ vẩn, tao đang là con trai đấy nhá! – Tôi khẽ gằn lại.
- Ồ, có phải em Lâm đấy không?
Lúc này, bà chị tên Phương nọ gạt chân chống xe xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên rồi ngay tức khắc nhoẻn miệng cười.
- Hai người quen nhau? – Cẩu hội trưởng quay sang hỏi chị ta.
- Có gặp một lần trước nhà Lâm, cậu nhóc đó thú vị lắm! – Chị ta cười tít mắt, làm như vui lắm không bằng.
Tổng cộng đám chúng tôi gồm bảy người, ngoài bộ ba kia ra tôi không nghĩ có thêm bà chị yêu tinh Thu Phương, chắc là bọn họ học cùng lớp và khá thân với nhau nên mới rủ đi cùng như vậy, ngoài ra còn một chị nữa tên Thảo, bạn thân chị Phương. Vui thật, tôi để ý thấy, lúc nãy khi chị Phương kia xuất hiện, ông Lâm bỗng khẽ run lên như trúng gió, khặc khặc, không ngờ ổng lại sợ chị ta đến vậy.
Nói thật tôi cũng không có ác cảm với bà chị đó lắm, ngược lại còn thấy thú vị, tính cách chị ấy cũng hay hay, ăn thẳng nói thật, lại có phần bựa bựa nữa.
Chúng tôi chuyển những đồ cần thiết lên xe. Nhìn túi dưa hấu mà mẹ ông Nguyên đã chuẩn bị à chả thấy có ai tình nguyện xách lên cả, tôi hơi nhăn mặt rồi cũng gồng mình cố nhấc cái túi… Ui da, gì mà nặng quá vậy nè, nhấc mãi không thấy nhúc nhích???
Tôi nhăn nhó í ới gọi ông Lâm còn đang ba hoa chuyện gì với ông Nguyên ở phía trước:
- Lâm ơi, giúp em với!!
Nhưng ổng cố tình không nghe hay sao ấy, chẳng thấy quay đầu lại gì cả, thậm chí còn đi luôn lên xe. Khốn thật, anh trai mà thế đấy!!
- Để tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!