Chương 27: Bà chị vô duyên trước cổng nhà

"Bụp!"

Tôi tức giận đâm mạnh cái ống hút vào hộp trà sữa rồi đưa lên miệng tu một hơi. Chà, đã quá, hạ hỏa biết bao nhiêu! Hừ, nghĩ đến vụ ông thầy bắt tôi phải đọc diễn văn là lại tức đến nỗi muốn ói máu rồi, thôi thì xuống canteen uống trà sữa một mình cho quên chuyện đời vậy!

- Woa woa, bộ ba hotboy khối 12 trường ta kìa!!!

- Hiếm lắm mới thấy ba anh ấy cùng nhau xuống canteen. A, hội trưởng trường ta thật là đẹp trai quá đi mất!!

Tôi suýt nữa thì phun hết trà sữa trong miệng ra khi tự dưng nghe thấy bọn con gái rú ầm lên như mấy đứa điên, lại còn nhắc đến hai từ "hội trưởng" nữa. Bộ ba hotboy khối 12? Không phải đang nhắc tới "liên minh tam quái" của Hội học sinh đấy chứ? Để chứng thực giả thiết của mình, tôi rón rén quay đầu lại…

Ôi má ơi, còn ai vào đây ngoài bọn họ kia chứ???

Cơ mà… có một điều tôi phải công nhận, ông Lâm tặc, Nguyên thiếu muối và cẩu hội trưởng đi cạnh nhau cũng thật là tỏa sáng đến mức chói lòa đi ấy: vừa đẹp trai lại còn học lớp tài năng!

- Hey, nhóc Lam kìa, sao lại ngồi ăn một mình thế kia?

Ông Nguyên bỗng nhiên phát giác ra sự có mặt của tôi trong cái canteen chật hẹp này, vẻ mặt rạng rỡ hệt như đứa con nít nhìn thấy kẹo, vẫy vẫy tay với tôi. Rồi không để cho ai kịp lên tiếng có ý kiến ý cò gì, "lão" liền cầm lấy tay cẩu hội trưởng và ông Lâm kéo lại chỗ tôi rồi ngồi xuống một cách tự nhiên như ruồi như nhặng. Cái thằng cha này… cái tính vô ý vô tứ chả ra dáng đàn anh lớp 12 gì cả, tự nhiên lại gây sự chú ý của bàn dân thiên hạ thế này đây.

- Hê, cậu bạn nào kia, họ quen nhau à?

- Trông cậu ta cũng khá dễ thương đấy chứ, hình như học lớp 10 thì phải?

- Oh, trường ta lại có thêm hotboy nữa, học lớp nào thế nhỉ, bốn người bọn họ chẳng phải rất giống F4 sao?

- Đúng thế, đúng thế!

Đúng là mấy bà thím nhiều chuyện, giờ tôi cũng bị thành tâm điểm chú ý mất rồi, haizz. Nhưng mà… được khen kể cũng khoái đấy chứ, hí hí, tự dưng trở thành hotboy mới nổi, tỏa sáng cùng với đàn anh lớp tài năng chẳng phải rất hãnh diện sao? Ố hố hố!!

- Ê Lâm, hình như em ông bị ốm hay sao ấy, tự nhiên cười một mình?

Ông Nguyên đưa tay lên hua hua trước mặt tôi, nè, nói thế là sao hả? Ý bảo con này bị điên, khùng nên cười một mình chứ gì? -_-

- Đồ ngốc, không thấy ai đó đang sướng vì được bọn con gái khen à? – Tên Tuấn chống tay lên cằm, nhìn tôi chăm chăm như thể đang nhìn một sinh vật lạ. Cái đồ "ba chữ x", lại chọc điên ta…!

- Ai sướng hả? Anh đừng có mà "ném đá vào mặt hồ yên ả" nhá! – Tôi trừng mắt với cẩu hội trưởng chết tiệt.

- Thôi thôi, hai cái người này sao lúc nào gặp mặt là y như rằng xung khắc thế nhỉ? – Ông Nguyên vội vàng đứng dậy xua tay gàn hai tia điện đang bắn ra tóe loe từ mắt tôi. Hứ, ai thèm xung khắc với loại người họ cẩu này chứ, tại anh ta toàn chọc tức tôi trước. Ông Nguyên làm bộ ho mấy tiếng rồi nói,

- Anh định cuối giờ nói nhưng tự nhiên gặp nhóc ở đây nên thôi thì nói luôn vậy.

- Rườm rà quá, sắp vào lớp rồi đó lão! – Ông Lâm chen ngang.

- Im coi thằng khỉ này! – Ông Nguyên vỗ bốp một cái vào trán ông Lâm rồi đẩy sang một bên, lại tiếp tục bắn "tia nhìn âu yếm" về phía tôi khiến tôi chỉ muốn nôn hết bữa sáng ra ngay tại đây luôn cho rồi,

- Hê hê, chả là ba anh sắp khai trương một khu nhà nghỉ cao cấp ở Nha Trang nên nhân dịp được nghỉ ba ngày trước khi Khai giảng nên anh đây tổ chức một chuyến du lịch biển 3 ngày 2 đêm. Nha Trang biển gọi đấy nha, miễn phí đấy, ai không đi thì tiếc lắm!

Sao? Du lịch miễn phí? Tôi không nghe lầm đấy chứ???

- Du lịch Nha Trang miễn phí à??? – Rồi tôi quay sang tròn mắt nhìn ông Lâm vừa nãy cũng đồng thanh nói câu đó với tôi, ủa, tưởng ổng đã biết trước rồi?

- Tưởng chuyện gì, vậy mà cứ giấu mãi bây giờ mới tiết lộ. – Có lẽ trên đời này có duy nhất một loại người sau khi nghe tin hấp dẫn đó mà vẫn thản nhiên như ruồi là cẩu hội trưởng. Tên này đúng là khác người!

- Tất nhiên rồi, ra đó dự lễ khai trương nhà nghỉ của ba anh đây mà! – Ông Nguyên nháy mắt tinh quái với tôi (sao ổng chỉ làm mấy cái cử chỉ buồn nôn đó với tôi thế nhỉ?),

- Vậy nên mấy người đi nha?

- Ok, ok, đi du lịch thì em khoái nhất trên đời đấy, đi luôn! – Tôi không suy nghĩ gì mà gật đầu như gà mổ thóc.

- Nè, là du lịch 3 ngày 2 đêm đó, e rằng khó mà thuyết phục được ba mẹ cho nhóc đi đấy! – Ông Lâm huých nhẹ vào tay tôi, ẩn ý nói, như muốn nhắc nhở tôi rằng không được ham vui mà quên mình là con gái, ôi dào lo gì…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!