Không thể tưởng tượng được sau khi trở lại lớp học tôi lại gặp một chuyện thú vị thế này. Khi không một đứa con gái như tôi lại có thêm năm tên đệ đệ cùng tuổi cùng lớp, cũng oai ra phết đấy chứ. Tên béo cười toe toét với tôi, xác nhận lại một lần nữa:
- Vậy chúng ta từ bây giờ là bạn đúng không?
Tôi không trả lời hắn ngay mà chỉ "hừm" nhẹ một tiếng trong cổ họng, lấy tay xoa xoa cái cằm "hoàn hảo" của mình, lướt nhìn bọn họ từ trên xuống dưới một lượt rồi đánh giá: "Một tên béo và bốn tên gầy, cân xứng đấy chứ!".
- Ờ mà các cậu tên gì nhỉ?
Sau khi nghe tôi hỏi, tất nhiên tên béo là người trả lời đầu tiên. Tên hắn cũng khá đẹp – Bùi Gia Huy, khác hẳn với thân hình xấu xí của hắn. Tiếp theo là tên bên cạnh, thấp hơn tên Huy nửa cái đầu, trên mặt đầy mụn trứng cá đỏ ối như hạt lựu, êu – tên là Nguyễn Mạnh Duy; bên cạnh tên Duy là tên khá cao, cỡ 1m70 (mà bằng tôi chứ nhiêu), "bò đi" gần chạm mức chuẩn nhưng vẫn cần phải chỉnh một số chỗ
- tên Vũ Duy Tiến; đứng sau tên Huy, là tên Vũ Mạnh Tùng – nổi bật với quả đầu sư cọ mát mẻ và thân hình còi cọc như cây thiếu chất khoáng; và cuối cùng là "đồng chí" Lê Văn Nam, ngoại hình không có gì đáng nói, chỉ có duy nhất một đặc điểm nổi trội là trên mép có một cái mụn ruồi to tướng và hết sức duyên dáng, nhờ vậy mà trông bộ mặt tên này nhìn rõ "điêu". Sau một lượt đánh giá, tôi rút ra một kết luận là: mình đã thu nhận phải một biệt đội "năm anh em siêu nhân" với đội hình chả có tí gì gọi là cân đối cả, người cao người thấp, người gầy người béo. Haizz…
- À phải rồi…
- Tôi định kêu bọn họ cùng vào lớp vì sắp trống nhưng đột nhiên nghĩ ra một chuyện,
- Sao các cậu lại biết nhau trong khi mới học được buổi đầu tiên, còn nữa, các cậu bắt nạt tôi thật sự vì nghĩ tôi là thằng pê
-đê?
- Chuyện này…
- Tên béo gãi đầu gãi tai,
- Tớ với Tiến, Nam là bạn với nhau hồi cấp hai, đồng thời Tiến quen Duy và Nam quen Tùng, thế là bọn tớ lập hội bạn thân chơi với nhau luôn…
- Chứ không phải là đại ca và thuộc hạ à? – Hóa ra bạn bè cũng có tính chất bắc cầu, bây giờ tôi mới biết.
- Sao cậu lại hỏi thế?
- Thì thấy cậu toàn ra lệnh cho bọn họ và toàn tranh lời, không để bọn họ được phát biểu câu nào cả. Tôi nói có đúng không?
- Vừa dứt câu hỏi, đồng loạt bốn tên kia hướng tôi gật đầu mãnh liệt,
- Đó, thấy chưa?
- Hơ…
- Bị nói trúng, tên béo á khẩu,
- Tôi… tôi là đội trưởng mà…
- Ê, là do mày tự bầu đấy chứ? – Lúc này mới có một "vị" lên tiếng phản bác lời tên béo, đó là anh chàng mặt mụn tên Duy.
- Cái thằng này…!!!
- Xì
-tốp! Mấy người định oánh hay chửi nhau thì để sau đi, quay lại vấn đề lúc trước tôi đã hỏi. – Tôi giơ tay chắn trước mặt tên Huy, ngắt lời hắn.
- Vấn đề gì? – Hắn làm mặt ngơ ngác.
- Muốn chiến luôn tại đây không? – Tôi không đáp lại câu hỏi của tên béo mà làm bộ mặt hầm hầm, hai tay nắn bóp kêu lên những tiếng "c. rắc" ghê tai, hàm ý cho hắn hiểu cố tình lơ đi câu hỏi của tôi sẽ phải chịu hậu quả như thế nào.
- Bình… bình tĩnh, chúng ta đã kết nghĩa huynh đệ kia mà, gì mà nóng thế? – Tên Huy cười giả lả ý định bàn nước lùi,
- Đúng thật lúc đó tại thấy cậu… cậu có khuôn mặt đẹp như con gái, trừ giọng nói ồ ồ và bộ đồng phục ra thì tướng tá của cậu khiến chúng tôi lầm tưởng cậu bị ái, nên… nên… muốn đùa chút ấy mà…
- …
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!