Chương 17: Tình cờ chạm mặt

Cẩu hội trưởng nhìn chăm chăm vào tôi, mép hắn nhếch lên một đường khinh bỉ và cái mặt thì trông vô cùng gian xảo:

- Cậu nhét con gián vào túi hồ sơ này có mục đích gì?

- Mục đích gì đâu, chỉ là… chơi thôi. – Tôi sắc mặt không đổi, vô cùng "nghiêm túc" trả lời hắn.

- Chơi?

Tôi gật đầu để khẳng định lại điều đó và cũng là để trả lời cho nghi hoặc của cẩu hội trưởng. Tưởng hắn sẽ gặng hỏi tôi thêm vài câu nữa nhưng ai dè…

- Ok, vậy là đủ rồi!

Hử? Hắn nói thế là có ý gì? Không lẽ định tha cho tôi?

- Cậu…

- Thái Tuấn ném con gián xuống dưới đất, cũng không thèm lau tay luôn mà nói,

- Kỳ hạn thực tập của cậu đã bắt đầu từ hôm được nhận rồi mà tôi quên mất chưa giao cho cậu việc gì làm nhỉ? À, bữa đó cậu nói cậu sẽ dọn sạch sẽ căn phòng này đúng không? Vậy thì cuối giờ học ở lại làm luôn đi!

"Rầm!!!"

Lời hắn nói như tảng đá nặng ngàn tấn đè bẹp người tôi. Cẩu hội trưởng – hắn quả nhiên là có họ hàng với nhà cẩu, đồ lưu manh và hiểm độc, biết ngay là hắn sẽ không bao giờ dễ dàng tha tội cho người khác mà! Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, hắn nói không có sai, đúng thật là tôi đã từng "hùng hồn tuyên bố" những điều đó. Bây giờ mới biết mình ngu không để đâu cho hết, biết trước vậy đã chẳng tham gia cái Hội này làm gì. Than ôi, phải chi thời gian quay ngược trở lại!

- Cậu muốn phản bác cái gì?

Tôi ấm ức trừng mắt với cẩu hội trưởng, biết phản bác cái gì bây giờ, tôi không phải là người không biết lý lẽ? Nuốt ngược cục tức vào bên trong, tôi nhăn mặt nhăn mày ngồi xuống, bấy giờ mới nhận ra hàng tá con mắt ngạc nhiên đang đổ về phía người mình. Hừ? Có gì mà phải nhìn tôi như thế, chỉ là một con gián mà cũng kinh ngạc đến vậy?

- Sao em lại làm thế? Trêu hội trưởng à? – Ông Nguyên thiếu muối ngồi bên cạnh quay sang "thăm dò" tôi.

Tôi gật đầu cái rụp mà không một chút lưỡng lự, giờ chả có gì phải giấu cả, bại trận cả rồi. Bực cả mình!

- Anh ta sao có thể kể ra được nhiều loại bệnh thế nhỉ? – Tôi lẩm bẩm, đó là điều mà tôi thắc mắc suốt từ nãy giờ.

- Đó là chuyện bình thường thôi, thằng Tuấn học môn Sinh đỉnh lắm, nó định thi ngành y mà!

- Không ngờ những điều tôi tự hỏi bị ông Nguyên nghe thấy hết và nhanh miệng trả lời luôn. Hứ, có ai hỏi anh đâu, mà tôi đâu cần biết hắn thi cái gì??

Bỏ qua vụ con gián, cuộc họp sáng sớm bắt đầu. Tâm trạng nặng nề nên những lời cẩu hội trưởng nói lọt tai câu được câu mất. Đại loại là hắn đang nói cái gì mà kết quả, thành tính, hành vi vi phạm, vân vân và mây mây,… của ngày hôm kia, rồi lại giao nhiệm vụ "vi hành thị chúng" cho từng hội viên, ờ, nói dễ hiểu hơn thì họ làm thay công việc trực sáng của sao đỏ. Còn tôi vì là hội viên thực tập nên chả phải làm mấy thứ việc đó, nhiệm vụ của tôi là làm "lao công" miễn phí cho họ.

Đời tôi đen như nhọ nồi!

- Hội trưởng… Tiếp xúc với loài gián có thể bị mắc những bệnh đó thật à?

- Tôi ngập ngừng một lúc mới dám hỏi về vấn đề mà tôi lo sợ suốt nãy giờ, mặc dù biết hắn cố ý dụ tôi vào tròng nhưng nhỡ mấy điều hắn nói là sự thật thì sao?

- Nửa trên thì đúng, hì… – Hắn phì cười.

Còn cười được? Nói vậy tức 50% hắn nói là sự thật. Hic, cũng chẳng khá hơn là bao, tôi thề sau này sẽ không bao giờ đụng vào loài côn trùng hôi hám đó nữa! Sợ lắm rồi!

Tranh thủ mấy tiếng ngồi tự kỷ trong văn phòng Hội học sinh, tôi lôi từ trong tủ ra chổi xẻng rồi xô, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Nhìn thấy con gián đang nằm "oanh liệt" dưới đất, máu nóng lại dồn lên não, và thế là không một chút xót thương, tôi tàn nhẫn dẫm bẹp cái xác gián thêm mấy lần nữa như để xả cơn tức trong lòng. Chết đi, chết đi cái tên hội trưởng trời đánh thánh vật kia!!!

Thêm một ngày ảm đạm trong cuộc đời học sinh cấp 3 của tôi…

Tôi ngáp dài một cái, chính thức bừng tỉnh sau giấc ngủ trưa sảng khoái. Sáng nay lao động hơi cực nên dễ ngủ hơn thường ngày, chứ mọi hôm tôi toàn thức trưa xem phim kiếm hiệp. Vừa mới tỉnh dậy nên cơ thể có chút mỏi mệt, tôi khó nhọc với cái đồng hồ để trên tủ đầu giường: 4 rưỡi chiều rồi à, công nhận hôm nay ngủ khiếp thật! Như một thói quen, tôi lấy cái điện thoại ra lên Facebook một lát xem thông báo, nếu không có rồi lại off.

Cái gì đây?

Vừa mới mở điện thoại ra là đã đập vào mắt tôi những 16 cuộc gọi nhỡ từ nhỏ Thu. Con bé này hôm nay tự dưng nổi cơn à, khi không lại gọi cho tôi nhiều thế này? Cũng tại để chế độ rung nên tôi chẳng hay trời trăng mây gió gì, chắc có chuyện quan trọng nên nó mới kiên nhẫn gọi 16 cuộc đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!