Chương 16: Hội trưởng và em trai, ai thâm hơn? (2)

Thằng nhóc Long cứ nằm ăn vạ dưới đất, khóc mãi không nín làm tôi cũng thấy lo. Mama sắp về rồi, thấy nó khóc lên khóc xuống thế này thể nào cũng làm ầm lên à xem, và tất nhiên tôi và ông Lâm sẽ được nếm mùi đau khổ nhất trần gian. Tôi vừa xoa xoa chỗ đau vừa dỗ nó nín, còn ông Lâm thì "thống thiết" cầu xin tha thứ cho "tội ác tày trời" của mình. Sao thằng nhóc mãi không thôi khóc nhỉ, cú đạp của tôi mạnh đến thế ư?

- Long ngoan, nín đi nào, chị năn nỉ em đó!

- Hu hu hu…

- Nín đi mà!

- HU HU HU!!!

=.= Càng năn nỉ nó càng gào to hơn, biết làm thế nào bây giờ? Tôi vò vò mái tóc nghĩ biện pháp dỗ dành, hay là cho thằng nhóc thứ nó thích. Nhưng mà không được, trên đời này cả ba anh em tôi đều có chung một và chỉ một sở thích duy nhất là tiền thôi!

- Đệ đệ ngoan, đừng khóc nữa, huynh sẽ chia cho nhóc 50% tiền tiết kiệm của huynh, ok chứ?

- Hu hu…

- Ô, hình như cách "dỗ" của ông Lâm có hiệu quả hay sao ấy, thằng nhóc không gào nữa, cơ mà vẫn chưa chịu im hẳn.

- Hay là… hay là…

- Tôi nuốt nước bọt, chuẩn bị phun ra điều mà tôi không bao giờ muốn,

- Chị sẽ cho nhóc thêm 50% cổ phần trong heo đất nữa vậy? Thế đã chịu nín chưa?

- Thật á, hic…?

Thằng nhóc đang gào khóc ngon lành bỗng dưng nín hẳn, cách này hiệu quả y như dự đoán của tôi, đúng là một thằng em trai hám tiền! Tưởng tôi nói chơi hay sao mà còn hỏi xác nhận lại?

- Không…

- Oa oa oa!!!

- Ấy ấy, chị đùa, cho thật chứ!

- Xịt…

Cái thằng nhóc này rõ ràng là cố ý moi tiền của tôi, hừ, nó biết rõ ba mẹ cưng nó nhất nhà nên lợi dụng cú đạp vừa rồi mà "tống tiền" hai anh em tôi đây mà. Đúng là một thằng nhóc láu cá, nó giống ai thế không biết, tôi nhớ rõ là mình không hề có tật xấu đấy!

Tôi đành nuốt ngược nước mắt và sự thống khổ vào trong, chuẩn bị tâm lý vững vàng để chứng kiến cảnh chính tay mình đưa cho thằng nhóc chết tiệt "L bé xác" từng hào tiền đã vất vả tích góp để đổi lấy sự im lặng của nó và tính mạng của mình. Ôi tiền ơi! Ới tiền ơi!

Dường như ông Lâm cũng chả khá khẩm hơn tôi là bao, ổng quay mặt vào góc tường ngồi thu lu như một thằng tự kỉ, "nén đau thương" đối với sự ra đi của những tờ giấy bóng nhãy có giá trị tới bốn, năm số 0 và in hình Bác Hồ kính yêu. Chỉ có mỗi tên địa chủ đang bóc lột giai cấp bị trị mang tên Vũ Hoàng Long kia là đang cười hề hề với bộ mặt đỏ au như cà chua chín.

Thằng nhóc này có vẻ đa nghi, nó "không an phận" đi theo từng người lên phòng lấy tiền, trước tiên là tôi. Tôi cắn cắn môi, đau lòng đập tan con heo đất màu hồng xinh tươi của mình ra thành những mảnh vụn, đếm số tiền mình đã góp được trong 2 tháng hè vừa qua, được tổng cộng là 320k, vậy là phải chia cho nó 160k sao??? Nếu vậy thì thà rằng đem tôi ném quách xuống biển cho xong, à không, nếu xuống biển làm người cá rồi thì 320k này cho nó hết à???

Tôi trừng mắt với cái kẻ đang cười toe toét như bệnh nhân tâm thần trốn trại ngồi cạnh tôi đây, còn sẵn sàng chìa tay ra chuẩn bị nhận "cổ phần" từ trên trời, à không, từ trong người tôi rớt ra. Tôi chậm chạp đưa một nửa số tiền về phía nó, giờ thấy ghét thằng nhóc này ghê gớm. Nó đón lấy tiền…

- Ô, huynh buông tay ra!

- …

- Tôi nuốt ực nước bọt, luyến tiếc nhìn những đồng tiền sặc sỡ đẹp mắt.

- Buông!!!

- Hả?

Tôi giật mình sau tiếng quát của đứa em trai chết tiệt, bất giác nới lỏng tay, còn nó thì giật phăng lại. Nó gật đầu tỏ ý hài lòng, đút tiền vào túi rồi lon ton đi "đòi nợ" tiếp. Mặc dù rất đau lòng khi lực bất tòng tâm nhìn tiền của mình không cánh mà bay nhưng tôi cũng muốn xem vẻ mặt "đau đớn quằn quại" của ông Lâm khi chịu chung cảnh ngộ với mình nên chạy theo sau tên "tiểu địa chủ" kia.

Ông Lâm thậm chí còn tệ hại hơn tôi, ổng đau đớn ôm cái ví tiền, ra vẻ "đau khổ" như ôm người yêu lần cuối. Thằng Long phải giằng mãi mới lấy được 100k từ ổng, vậy là nó có tất cả 260k rồi, chẳng biết một thằng nhóc 13 tuổi như nó cần nhiều tiền như thế để làm gì nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!