Chương 14: Làm thêm bất đắc dĩ (2)

Vì đang là học hè nên tôi chỉ học thứ hai, ba, năm, bảy; hôm nay là thứ tư được nghỉ nên tôi nằm nướng người đến 9 giờ sáng mới chịu ra khỏi chuồng, ý lộn, ra khỏi phòng. Tôi vác cái bụng đói meo lê dép đi vào phòng bếp, thấy ông anh trai đang xì xụp ăn mì. Ủa, hôm nay ổng cũng không phải đi học à? Tôi múc nốt chỗ mì còn lại trong nồi rồi bề bát ngồi vào bàn ăn.

Hơ…

- Phì… Ha ha ha!!!

Khi nhìn thấy khuôn mặt "đẹp choai" của anh trai, tôi không nhịn được bật cười. Vì sao ư? Đơn giản là bởi trên mắt ổng lúc này có một khoanh đen to đùng quanh mắt giống như bị ai bum vào, chắc hẳn nhân vật "huyền thoại" đã tạo nên "kì tích" đó là mẫu hậu đại nhân cao quý của tôi rồi. Đáng đời, a ha ha!!!

- Cười cái gì???

-Ổng nổi sừng với tôi, tay cũng không quên che đi con mắt panda.

- Mẹ ra tay chính xác lắm, thế này anh không dám ra đường một tuần đâu, hị hị!! – Tôi lè lưỡi trêu chọc.

- Đừng bôi bác anh nữa, mau ăn đi cái con nhóc này!

- Hí hí…

- Này!!!

Tôi vội cầm đũa gắp miếng tôm cho vào miệng nhai, thôi việc trêu chọc anh trai, kẻo không ổng lại cáu tiết lên oánh tôi thì to chuyện! Rồi về mama lại bum tặng tôi một khoanh nữa thì đúng là tuyệt cú mèo!

- Lam này, 4h chiều nay đến trường đi nhé!

- Hử? – Tôi ngừng ăn, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm ông anh – Làm gì?

- Cứ ra đấy gặp Thái Tuấn, có việc cho hội viên mới là em làm đấy.

Gặp cẩu hội trưởng ư? Đùa à, đến trường vào giờ đấy sao chỉ có mỗi mình tôi, còn ông Lâm thì sao? Ông Lâm như đoán ra thắc mắc của tôi, bổ sung tiếp:

- Chỉ mỗi hội viên mới phải đến thôi, thực tập ấy mà.

Nói thế tức là có mỗi mình tôi phải đến trường gặp cẩu hội trưởng sao? Ặc… Cái tên đó lại tính bày trò gì đây? Hay hắn muốn hành hạ để trả thù tôi mấy vụ trước??? Có thể lắm chứ, hắn ghét tôi lắm mà…

Trần Thái Tuấn, anh đang âm mưu điều gì đây??

Tôi dời nhà lúc 4 giờ kém 10 phút, hai tay đút túi quần, vừa thong dong đi bộ đến trường vừa huýt sáo theo điệu nhạc phát ra từ chiếc tai nghe. Trước khi bị bắt lao động khổ sai thì nên vui vẻ một chút, để không lên cơn stress khi đang làm việc. Mặc dù chả muốn gặp cái tên chết tiệt đó chút nào nhưng tôi không thể không đến vì sợ hắn sẽ trừ điểm hạnh kiểm của mình (tôi nghĩ hắn sẽ làm thế).

Cẩu hội trưởng ơi cẩu hội trưởng, anh cứ thử hành hạ tôi xem, rồi sau tôi sẽ trả lại anh gấp 10, quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn, thử làm gì Vũ Hoàng Du Lam này xem!

Tới trước cổng trường, tôi cất tai nghe cùng điện thoại vào túi rồi ngó ngang ngó dọc tìm kiếm bóng dáng cái tên Trần Thái Tuấn đáng nguyền rủa đó. Ồ, sau một hồi quanh quất tôi đã phát hiện ra hắn đang đợi dưới gốc cây phượng vĩ. Hắn đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, mặc áo sơ mi màu xanh dương cùng chiếc quần jean màu tím than, phong cách rõ ràng là giản dị nhưng không hiểu sao tôi thấy hắn giống một thằng lưu manh đầu đường xó chợ hơn à, chắc có lẽ do tôi đã có ác cảm với hắn sẵn rồi.

- Hội trưởng!

Tôi cất tiếng gọi, đồng thời sải bước đi tới chỗ hắn. Cẩu hội trưởng quay mặt về phía tôi, tưởng hắn sẽ mở miệng chào mình một câu, ai dè…

- Sao cậu lại tới đây?

Ủa, chứ không phải anh kêu tôi tới à? Tôi định hỏi thế nhưng lại bị hắn nhanh miệng cướp lời.

- Lâm đâu?

- Ảnh ở nhà. Mà hội trưởng tìm em có việc gì thế? – Cách xưng hô lễ phép này tôi thấy khó tiêu, mặc dù hắn lớn tuổi hơn.

- Tôi đâu có tìm cậu? – Hắn tròn mắt nhìn tôi.

- Ơ, chính anh Lâm bảo em là…

Nói đến nửa chừng thì đột nhiên tôi phát hiện ra điều gì đó, không lẽ ông Lâm đã lừa tôi???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!