- Cậu đi đâu về thế?
Vừa thấy tôi về, Vĩ đã chạy ra đón, cười toe toét
Tôi ngay lập tức nhớ đến li nước cam mà mình đã pha cho Vĩ, không khỏi kinh ngạc nói
- Cậu….. cậu…. không phải cậu….
- Sao mình không ngủ đúng không? Ha ha đừng quên mình là Hoàng Thiên Vũ giả nhưng IQ cũng đến 170 đó. Cậu nghĩ một viên thuốc ngủ thì hạ được mình sao? – Vĩ vỗ ngực đắc ý. Khiến cho tôi không khỏi cảm thấy mình đúng là quá ngây thơ. Tôi lại hỏi
- Vậy sao cậu không đi theo? Không phải cậu vẫn thích vậy à?
- Đúng vậy! – Vĩ trèo lên ghế, khoanh hai chân lại, cười – Nhưng cậu đã dùng đến cả cách đó, nên mình không thích nữa. Mình cũng đâu phải người quá đáng!
Tôi nghe Vĩ nói thì rất cảm kích, không ngờ cũng có lúc cậu hiểu chuyện như vậy! Vĩ bỗng xoay người qua nhìn tôi, tò mò
- Nhưng rốt cuộc thì cậu đã đi đâu thế? Không phải lại đến phòng hồ sơ đấy chứ?
Tôi cũng ngồi xuống ghế, gật đầu
- Vậy có tìm được không?
- Không! Nó không có ở đó, có người lấy đi rồi! – Tôi ngán ngẩm
- Ai?
Tôi lắc đầu
- Tớ không biết!
- Vậy cậu không tìm nữa hả? – Vĩ nghiêm túc
- Không! Tớ sẽ tìm, cho đến khi tìm ra thì thôi! Thôi, tớ mệt rồi, đi ngủ trước đây!
Tôi nói rồi lăn ra giường. Trước khi nhắm mắt lại, tôi thấy Vĩ ngồi thừ ra, vẻ suy tính điều gì.
Tôi nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về cuộc gặp gỡ với người thanh niên lạ không ngừng hiện lên.
…….
- …Anh muốn tôi làm gì?
Mũ lưỡi trai dừng lại, trong bóng tối nhưng tôi lại có cảm giác như nhìn thấy nụ cười nửa miệng đáng sợ trên khuôn mặt anh. Nụ cười đầy ẩn ý
- Đơn giản thôi! Tôi muốn cô……. đánh bại…. Hoàng Thiên Vũ!
- …..
…….
Đánh bại Hoàng Thiên Vũ? Chuyện không tưởng ư? Chênh lệch IQ đến cả trăm lận (tôi: 130, hắn: 230). Tôi làm sao mà dùng cái đầu này đánh bại cậu ta được chứ? Tên ngốc ấy quá đề cao tôi rồi!
Tuy nhiên, thú thật mà nói, tôi cũng rất muốn thấy bộ mặt thua thê thảm của Hoàng Thiên Vũ. Tôi sẽ trả thù mấy vụ cậu ta gây ra cho tôi. Tội lớn tội bé đều tính vào một lượt.
Nhưng đánh bại bằng cách nào? Bằng cách nào?
……………
Tranh thủ thời gian chưa vào học, tôi rút bánh mì ra, vừa đi vừa gặm. Trong đầu không ngừng bày mưu tính kế. Đánh bại trực tiếp thì không thể rồi, nhưng dùng thủ đoạn thì tôi vốn hiền lương, đâu có biết. Vậy mà hắn dám nói "Đơn giản thôi!" Đơn giản sao không tự đi mà làm. Đúng là một kẻ khoác lác!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!