Chương 67: Không dễ quên

- Hoàng Thiên Vũ! Từ hôm nay, ngày nào tôi cũng mang nước cho cậu. Tôi muốn…theo đuổi cậu!

…………

- Lên đi!

- Hả?

- Tôi cõng cậu về!

- …..

- Này! Cậu ngủ đấy à?

- Ừ! Không…chưa..

………..

- Thiên Vũ cố lên! Cậu nhất định giành chiến thắng! Cậu nhất định giành chiến thắng!

…………..

Tôi giật mình tỉnh dậy, phát hiện mình vẫn còn nằm trên chiếc giường gần cửa sổ. Bên ngoài len lỏi chút ánh sáng của bình minh. Trời còn hơi tối, chỉ thấy xung quanh ngập tràn một màn sương mờ mờ ảo ảo, tưởng như chìm vào buổi sáng đầu đông lành lạnh mà ướt át.

Thì ra là mơ! Tôi ngồi lặng yên trên giường, có cảm giác như vừa rơi xuống một hố sâu bất tận, mù mịt không thấy đường. Đã 4 năm trôi qua, nhưng những kí ức trong tôi dường như chưa bao giờ phai nhạt, chưa bao giờ thật sự ngủ yên cả. Giống như một mặt hồ yên ả, nhưng chỉ cần một viên đá nhỏ ném vào, cũng đủ sức khơi gợi lên cả trăm ngàn đợt sóng.

Suốt 4 năm, tôi đã đi không biết bao nhiêu nơi, đến bao nhiêu địa điểm. Tôi trở thành phóng viên ảnh cũng chỉ bởi lý do này: Tôi vẫn luôn tìm cậu! Dường như có một niềm tin mãnh liệt trong tôi mách bảo, Vũ vẫn còn sống, cậu nhất định vẫn còn sống. Thế nhưng vì lý do gì mà cậu không đến tìm tôi thì tôi chẳng thể giải thích được. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng Vũ vẫn sống tốt. Ý nghĩ ấy đã trở thành mục tiêu sống của tôi trong suốt 4 năm vừa qua.

Nhưng cho dù tôi có cố gắng thế nào, thì cũng không nhận được một chút tin tức từ cậu. Và thỉnh thoảng trong những giấc mơ, từng kỉ niệm vụn vặt ấy cứ từng trận ùa về.

Ánh mắt tôi mông lung nhìn về phía cửa sổ bên nhà, dường như con đường tìm kiếm này cũng mù mịt như vậy. Tôi không biết mình còn có thể tiếp tục kiên cường tới khi nào, giữ vững niềm tin này cho tới khi nào? Cố giấu một tiếng thở dài, tôi bước xuống giường. Ngọn đèn dầu nhỏ xíu trong nhà tỏa ra một chút hơi ấm, tôi nhìn quanh, phát hiện Hoàn đã ra ngoài từ lúc nào. Trên mái hiên vang lên một trận loạt xoạt, giống như có người dùng bàn chải thô giáp, chà mạnh lên mái nhà.

Tôi tò mò đi ra, thấy Hoàn đang vắt vẻo trên đó, xung quanh bừa bộn là cọ với rơm khô. Thấy tôi tỉnh giấc, anh nói vọng xuống

- Cô tỉnh rồi à?

Tôi nheo nheo mắt nhìn anh, nhìn từng động tác thuần thục buộc lại các lớp lá cọ trồng lên nhau, thích thú gật đầu

- Vâng! Anh có cần em giúp gì không?

- Không cần đâu, tôi sắp xong rồi! – Anh đặt từng lớp lá lên nhau, lại dùng dây dứa cố định vào mái, động tác thoăn thoắt khiến tôi có chút ngưỡng mộ.

Ngắm nhìn một lúc, tôi ra suối rửa mặt trước, nước suối mát lạnh khiến tôi tỉnh hẳn, xung quanh chỉ có tiếng chim chóc cùng tiếng nước chảy vui tai. Phút chốc tôi hiểu ra, tại sao những người xưa lại thích về rừng núi ở ẩn đến vậy. Khi tôi rửa mặt xong cũng là lúc Hoàn lợp xong mái, tiến đến đống gùi đặt bên dưới, cẩn thận cho đồ đi săn vào. Tôi hớn hở chạy lại

- Anh đi săn bây giờ ạ?

- Ừ! Cô có muốn đi cùng không?

Tôi vui sướng ra mặt, vội vàng gật đầu

- Anh chờ em một chút!

Vác theo một túm balo cùng đồ dùng, tôi và Hoàn cùng nhau vào rừng. Sau một đêm xoa bóp, chân tôi đỡ hẳn, đi đường cũng đỡ vất vả hơn. Hoàn chỉ cho tôi một vài chú ý khi đi rừng, hoặc một vài loại cây nên tránh, giọng nói anh trầm đều, mang đến một cảm giác ấm áp dễ chịu

- Cô đừng nên lại quá gần mấy chỗ có rơm mới lót, chỗ đấy có thể có bẫy. Cả mấy bẫy sắt nữa, cái đó nguy hiểm hơn, giẫm vào có thể không đi lại được cả tháng!

Tôi vâng dạ liên tục, mắt vẫn thích thú nhìn mấy con côn trùng lạ bám trên các gốc cây gần đó. Tiếc là máy ảnh gần hết film, nếu không, tôi nhất định chụp về làm kỉ niệm. Đưa tay phạt gọn một đám cỏ trước mắt bằng dao quắm, Hoàn chỉ cho tôi vài cây thuốc chữa các bệnh thông thường

- Chúng tôi sống ở rừng núi nên biết các loại cây thuốc chữa bệnh. Nào! Giúp tôi hái mấy cái này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!