Chương 64: Kết thúc

Tôi gần như không chấp nhận nổi sự thật trước mắt, không thể nào. Diên Vĩ…Diên Vĩ chính là Tuyết Mai, là em gái nuôi của Vũ. Cô ấy làm sao có thể là em gái Vũ chứ. Không thể nào! Không thể nào! Thấy nét mặt khó tin của tôi, Nhân lại nói

- Sau khi cứu được cô ta, anh đã phẫu thuật lại khuôn mặt của Vĩ để không ai nhận ra cô ta nữa. Rồi để cô ta làm việc cho anh. Trước khi em vào học viện, Vĩ được giao nhiệm vụ theo dõi Thiên Vũ, sau khi biết em vào đó, anh đã giao cho cô ta nhiệm vụ bảo vệ em. Cô ta thật sự rất ngoan ngoãn, luôn nghe theo những sắp xếp của anh. Tất cả những chuyện đã xảy ra, đều là do Diên Vĩ làm!

- Cái…cái gì?

Nhân ngả người ra ghế, xoay xoay một tập giấy, cười

- Chuyện nhà hàng của Vũ, rồi chuyện cậu ta bị bắt cóc. Tất cả, đều là do Vĩ làm!

Tôi như không tin vào tai mình. Tất cả đều do Vĩ làm. Đều là do cậu ấy làm! Tại sao tôi chưa bao giờ tò mò về cậu, tại sao chưa bao giờ hỏi cậu về những vấn đề ấy. Trương Diên Vĩ, Trương Văn Nhân, hai người tưởng như chưa bao giờ liên quan đến nhau. Là do tôi quá ngu ngốc, hay hai người họ diễn kịch quá giỏi? Thì ra khi tôi vừa bước vào trường, thì đã vướng vào cái bẫy do anh đặt ra. Anh trai, Diên Vĩ, anh, Thiên Vũ. Tại sao, tại sao các người cứ lần lượt làm tổn thương tôi?

Tại sao tất cả đều lừa dối tôi? Người anh mà tôi yêu thương nhất, người bạn mà tôi coi trọng nhất, người mà tôi đã dành trọn cả trái tim mình! Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Tại sao chỉ trong một phút, tất cả đều là giả dối, tất cả đều không tồn tại. Tôi ôm chặt lấy đầu, nước mắt không ngừng rơi. Nhân lại nắm chặt lấy tay tôi, hạ giọng

- Mọi chuyện sắp kết thúc rồi! Diên Vĩ sẽ kết thúc mọi việc!

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trái tim chợt thắt lại. Kết thúc?

- Anh…. anh đã làm gì? Anh đã nói gì với Diên Vĩ? – Tôi bật dậy khỏi ghế, gần như hét lên. Ánh mắt anh lặng băng nhìn về quân bài trên bàn.

- Anh đã nói cô ta thực hiện nhiệm vụ cuối cùng. Đó là…. giết chết Hoàng Thiên Vũ!

- Cái…. cái…gì?

Anh liếc chiếc đồng hồ trên tay, khẽ cười

- Đến giờ rồi!

Đến giờ? Phải rồi! Vĩ đang đưa Vũ đi trốn. Không…Không được! Tôi phải đi tìm hai người đó. Không được! Tôi lao ra khỏi phòng, Nhân lập tức kéo tôi lại

- Quá muộn rồi!

- Buông…buông tôi ra! – Tôi hét lên nhìn anh. Cánh tay Nhân sững lại. Tôi lao ra ngoài, vội vàng bắt xe đến địa điểm mà chúng tôi đã hẹn. Cả người run lên vì sợ hãi. Không được! Cậu không thể làm như vậy! Dừng! Dừng lại đi! Đừng làm như vậy!

………………….

Lúc này, ở bến tàu, có hai người cùng đi đến ngôi nhà hoang ở đần đó.

- Tôi có chuyện muốn nói với cậu! – Vĩ nói rồi đi trước dẫn đường. Vũ đi theo

Khi hai người đã vào trong ngôi nhà kho cũ. Vĩ đột nhiên dừng lại, cánh cửa lớn đóng sập tức khắc. Vũ hơi giật mình, nghi hoặc nhìn Vĩ

- Cậu làm gì vậy?

Vĩ im lặng, khõe môi khẽ cười

- Tiễn cậu!

………………….

Đừng! Đừng! Xin cậu đừng làm như vậy! Tôi không ngừng cầu nguyện, chiếc xe đã chạy nhanh hết sức nhưng sao vẫn thấy quá chậm. Con đường phía trước bỗng nhiên bị chặn lại. Bác lái xe quay lại nhìn tôi

- Tắc đường rồi!

Tôi ngó ra bên ngoài, chỉ thấy trước mắt là một hàng xe nối đuôi nhau dài dằng dặc. Bây giờ là 7.45, Vĩ nói 8 giờ sẽ đi. Tôi còn 15 phút nữa. Tôi vội vã trả tiền rồi bước xuống xe. Mặc kệ tất cả, tôi phải đến được đó. Tôi nhất định phải đến được đó. Tôi chạy trên con đường dẫn tới bến tàu. Hai hàng xe bên đường không ngừng tuýt còi nhưng tôi không để tâm. Trong tâm trí tôi lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Tôi nhất định phải đến được đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!