Cái vật thể không xác định kia cứ bám riết lấy cổ chân tôi. Tôi chỉ cảm thấy không thể nhúc nhích được. Tim gần như có thể bay ra khỏi lồng ngực. Được rồi! Được rồi! Phải bình tĩnh! Những lúc như thế này cần phải bình tĩnh! Tôi không ngừng trấn an bản thân, hít ra thở vào liên tục. Trong đầu cố gắng nghĩ lại tất cả những bài học mà mình từng được học về loài rắn. Nếu mình không gây nguy hiểm cho nó, nó cũng sẽ không tấn công mình.
Tôi chỉ cần bất động như vậy, hy vọng con rắn này sẽ coi tôi như là cái cây thôi.
Tôi lẩm bẩm trong đầu hình ảnh cái cây. Tôi là cái cây! Tôi là cái cây! Tim tôi vẫn đập không ngừng. Tôi thề là chưa từng có cái cây nào có tim đập mạnh như vậy. Con rắn kia sau một hồi "vuốt ve" cái cây
- cổ chân của tôi thì cũng bò ra. Thế nhưng chân tôi gần như đã đông cứng lại. Tưởng chừng nó đã trở thành một khối bê tông được đổ chặt xuống đất chứ không còn là chân của tôi nữa. Khó khăn lắm mới lê được người đến một góc hang. Tôi ngồi hụp xuống thở dốc.
Giây phút này tôi mới nhận ra, tôi thật sự rất sợ. Nếu như họ không tìm ra tôi thì sao? Nếu như tôi bị cắn một cái thì sao? Tôi không muốn, tôi thật sự không muốn!
Xung quanh tôi tối đen và im lặng một cách đáng sợ. Chỉ có tiếng "phì" "phì" và tiếng bò trườn không ngừng. Tôi không muốn làm cái xác khô ở trong này. Càng không muốn bị lũ rắn làm thịt. Tôi cố hết sức đứng dậy. Lảo đảo đi về chỗ vừa mới bị rơi xuống. Trên nền đất hơi ẩm ướt, dường như là bị nước nhỏ xuống. Tôi gọi to
- Có ai không? Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Vẫn là một sự im lặng tuyệt đối. Trong lòng tôi thật sự hoảng loạn. Thiên Vũ! Cậu ở đâu? Rốt cuộc thì cậu ở đâu?
Tôi sợ đến nỗi muốn bật khóc. Tôi sợ nhất là bóng tối, càng sợ cảm giác một mình trong bóng đêm đáng sợ này. Tôi không muốn chết như vậy! Tôi phải tự cứu mình. Tôi mím chặt môi, dò dẫm trong bóng tối, tay run run sờ vào vách đá ẩm ướt. Có tiếng nước rất khẽ đang chảy. Vách đá cũng bị nước thấm. Xung quanh đây nhất định có lối ra. Tôi chắc mẩm trong đầu, lại tiến về phía trước, mỗi bước đi đều thật thận trọng.
Xung quanh vẫn vang lên tiếng "phì, phì" rất nhẹ. Chỉ cần bị cắn một cái thì tôi chết chắc. Tôi không dám dựa hẳn vào tường. Chỉ theo cảm giác mà bước từng bước. Cho đến khi chân tôi đá phải một vật thể lại. Tôi theo phản xạ thu chân lại, phát hiện ra không phải là rắn. Tôi mới đưa chân, mạnh dạn đá thêm một cái. Vật thể kia vẫn không có phản ứng gì. Trong lòng tôi vừa sợ hãi vừa tò mò. Hai tay bất giác đưa vào túi áo tìm kiếm. Ngón tay bỗng nhiên chạm phải vật gì đó, tôi vội móc ra. Sờ loạn một hồi, mới biết nó chính là cái bật lửa. Bởi vì hôm qua tôi để quên trong túi áo, sáng nay khoác vội ra ngoài nên không để ý. Tôi bỗng thấy có thêm một chút can đảm, lại thấy mình đúng là vẫn còn may mắn.
Tôi cầm bật lửa, bật bật hai cái. Ngọn lửa nhỏ xíu vụt sáng. Tôi hơi nheo mắt, nhưng khi vừa nhìn thấy vật thể trước mắt. Cả người chợt đông cứng lại. Chiếc bật lửa trên tay không tự chủ được mà rơi xuống đất. Ánh sáng cuối cùng cũng vụt tắt. Sau lưng tôi, một trận gió lạnh thổi tới. Vật thể mà tôi vừa mới đá vào, chịnh là…một bộ xương khô không biết từ bao giờ. Bên ngoài chỉ có một lớp áo mỏng bị rách tan tác. Không biết là do lâu hay bị cắn nát.
Tôi muốn hét lên một tiếng nhưng lại không thể hét được. Cả người gần như tê dại. Hai chân tôi mềm nhũn, mãi mới lết ra được một quãng cách xa cái xác kia. Tôi không dám tìm bật lửa, chỉ ngồi thu lu trong một góc. Nỗi sợ hãi cùng cực khiến tôi bật khóc.
Trước giờ tôi chưa bao giờ trải qua việc gì đáng sợ như vậy. Tôi bị nhốt trong một cái phòng tối đen, xung quanh đầy rắn. Và lại còn có một bộ xương khô. Liệu người này có phải cũng thách đấu rồi chịu số phận như vậy. Người này cũng bị lạc đường rồi tuyệt vọng không tìm được lối ra mà chết, hay là bị bầy rắn cắn chết. Có phải tôi cũng sẽ như vậy không?
Nước mắt tôi chảy xuống má không ngừng. Khóc không thành tiếng.
- Thiên Vũ! Cậu ở đâu? Thiên Vũ! Tôi rất sợ! Hu hu
Khoảng thời gian mà tôi ngồi đó gần như là cả thế kỉ. Bên cạnh tôi bỗng nhiên vang lên tiếng nói
- Tuyết Mai! Có phải là cậu không? Trả lời tôi đi!
Tôi giật mình ngẩng lên. Trong bóng tối, giọng nói ấy chẳng khác nào cứu tinh. Tôi rối rít gọi
- Là tôi! Là tôi! Thiên Vũ! Có phải là cậu không? Cậu đang ở đâu?
- Tôi ở đây!
Giọng nói vang lên ngay bên cạnh, nhưng tôi lại không thể nào nhìn thấy cậu. Sau cùng tôi áp tai vào bức tường, mới nghe rõ, thì ra cậu đang ở một căn phòng khác, ngay bên cạnh tôi. Tôi vừa mừng vừa sợ, cuống quýt gọi
- Tôi ở đây! Thiên Vũ! Tôi ở đây!
Xung quanh tôi đột nhiên lại trở nên yên ắng. Tôi giật mình, áp tai vào bức tường để nghe rõ hơn. Nhưng bên cạnh vẫn im lặng, dường như chưa từng xuất hiện giọng nói nào. Chẳng lẽ…tôi nghe nhầm. Hay vì tôi quá sợ nên đã bị ảo giác. Cậu ấy sao lại ở đây được chứ? Làm sao mà cậu ấy lại ở đây được chứ? Phút chốc nước mắt tôi lại muốn trào ra. Lần này tôi khóc, không chỉ vì sợ, mà còn vì thất vọng. Sẽ không có ai tìm thấy tôi. Không có ai cả!
Tôi lại ngồi thụp xuống bức tường. Mặc kệ cho cái lạnh thấm vào áo. Cả người co lại, úp mặt vào hai cánh tay. Bỗng nhiên phía trước len lỏi chút ánh sáng. Tôi khẽ nhíu mày, một lúc mới nhìn thấy rõ. Là một cánh cửa khác được mở ra. Ánh sáng từ bên ngoài không quá rực rỡ nhưng cũng đỡ hơn căn phòng tối tăm hiện tại.
- Tuyết Mai
Giọng nói ấm áp vang lên bên tai tôi. Sau đó là một hình bóng quen thuộc đứng ở cửa. Tôi gần như vỡ òa. Thì ra là tôi không nằm mơ. Thật sự đúng là cậu ấy. Đúng là Thiên Vũ! Tôi lao đến chỗ cậu. Mặc kệ nước mắt còn chưa khô. Ôm chặt lấy cậu. Vũ vỗ nhẹ vào lưng tôi, giọng nói dịu dàng
- Không sao rồi! Không sao rồi! Tôi tìm thấy cậu rồi!
Chờ đến khi tôi bình tĩnh lại, Vũ mới tiến đến cái xác ở bên cạnh. Tôi không dám nhìn lần nữa, đứng nấp phía sau cậu, hai mắt nhắm tịt lại. Tôi không biết Vũ làm gì, chỉ nghe thấy cậu khẽ thở dài một tiếng. Sau đó kéo tôi ra ngoài. Không gian lúc này vẫn là hành lang dài hẹp. Nhưng đỡ hơn vì đã có chút ánh sáng.
Còn có…cậu! Vũ không hỏi gì thêm. Cũng không nói đến chuyện tôi tại sao lại rơi xuống dưới này. Lẳng lặng dắt tôi đi.
Lúc này tôi bất chợt nhớ tới Nhân, không biết là anh đi tới đâu rồi. Thấy tôi bị rơi xuống dưới đó anh nhất định là lo lắng. Không biết…. không biết anh có bị lạc không? Suy nghĩ này trong phút chốc bị gạt bỏ. Nhân đâu có giống tôi, mà cho dù có bị lạc, cũng sẽ không đến nỗi ngồi khóc chờ Vũ tới cứu. Nhưng nhớ lại bộ xương lúc nãy, tôi vẫn có chút lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!