Sáng thứ 5
Có thể nói tôi như đang ngồi trên đống lửa, nhấp nha nhấp nhổm không yên. Nhân nói rằng tôi muốn đến hay không thì tùy. Anh ta cũng không thích ỷ đông hiếp yếu. Tôi thật sự không biết phải làm thế nào. Tôi đã nói là sẽ không quan tâm. Thế nhưng…nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Nghĩ tới đây, tôi lại tự mắng mình: Phương Tuyết Mai! Mày nghĩ mày là ai chứ? Cho dù mày có đến thì đã sao? IQ của hai kẻ đó gấp mấy mày. Chẳng lẽ mày đến thì họ sẽ an toàn chắc? Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy không yên.
Tôi không thể ngồi đây mà chờ. Dốt cuộc suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định đi đến chỗ bọn họ.
Sân trường vắng hoe không một bóng người. Chẳng nói thì ai cũng biết là học sinh đang tụ tập ở đâu. Khi tôi đến sau trường. Chỗ đó đã chật ních người. Khó khăn lắm tôi mới chen nổi vào bên trong. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là Vĩ. Vẫn như lần trước, cậu ta cứ lanh chanh đòi làm trọng tài. Nhác thấy bóng tôi, Nhân đã gào tướng lên
- Tuyết Mai! Ở bên này!
Tôi chen chúc vào đám người đang bu kín lại, mãi mới tới được chỗ anh. Nhân chỉ cười toe
- Anh biết là em sẽ tới mà!
Tôi không đáp, cúi xuống thở dốc. Lúc này mới nhìn xem cái xà động kia rốt cuộc trông như thế nào. Nó gần giống như một cái hầm, vuông vuông đúc bằng đá trắng. Các phiến gạch bao quanh đã sứt mẻ, tuổi thọ chắc phải trên dưới trăm năm. Nhìn sâu vào bên trong tôi càng hãi hơn nữa. Nó sâu hun hút và tối thui. Khó mà đoán biết được có thứ gì đang chờ đợi chúng tôi trong đó.
- Được rồi mọi người! – Vĩ vỗ tay nhằm ổn định đám đông hỗn lọan, công việc mà cậu rất tâm đắc – Hai đối thủ của chúng ta đều đã xuất hiện. Vậy thì cuộc thi chính thức…bắt đầu!
Vĩ tiếp tục tiến đến miệng hầm. Hướng sự chú ý của mọi người về phía cậu
- Ở đây sẽ có hai lối đi tách biệt. Mỗi người phải vào trong để lấy được từ giấy treo trên phiến đá cuối hầm. Ai trở về trước sẽ thắng cuộc!
Ngay sau đó, một chiếc thang được dòng xuống. Vũ không nói không rằng bước đến. Lúc đi qua có liếc tôi một cái. Chờ cho Vũ xuống rồi, Nhân và tôi mới tiến đến lối vào thứ hai. Trong lòng tôi dâng lên nỗi sợ hãi khi nhìn vào bên trong. Nhưng chỉ có thể cắn răng. Phóng lao đành theo lao thôi.
Tôi nhắm mắt, bước xuống cùng Nhân. Khi chúng tôi vừa chạm đất, cái thang liền được kéo lên. VĨ từ trên miệng hầm nói vọng xuống
- Chúc may mắn nhé!
Tôi ớn lạnh nhìn lên, cái miệng đó chỉ nhỏ tí xíu. Le lói chút ánh sáng. Nhưng rồi chút ánh sáng ấy cũng tắt hẳn. Cánh cửa được đóng lại. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được khí lạnh bao quanh lấy mình. Sống lưng trở nên lạnh toát. Tim theo phản xạ đập nhặng xị cả lên. Nhân nắm chặt lấy tay tôi, bắt đầu kéo đi.
Chúng tôi mò mẫm trong bóng tối một hồi, đến đoạn hành lang phía trước, tự nhiên không còn tối nữa làm tôi ngỡ ở đây cũng có cửa. Nhưng không, thứ ánh sáng mà tôi cảm nhận được không phải là mặt trời mà từ những viên đá bao quanh tường. Những bức tường xung quanh dường như phát sáng. Tôi không biết là lại có loại đá như vậy đấy.
Tôi và Nhân men theo dãy hành lang dài và hẹp. Ba người mà đi song song chắc sẽ bị chen bẹp vào tường. Nền đá dưới chân hơi ẩm, cộng với ánh sáng yếu nên tôi chẳng phân biệt được nó có màu gì. Trong không gian yên lặng đến kì dị, Nhân đột ngột lên tiếng
- Không phải em nói sẽ không đến sao?
Tôi ngừng việc quan sát, nhưng không nhìn anh
- Tôi nói thế hồi nào?
- Vậy coi như chưa nói đi! – Nhân cười – Nhưng anh rất vui vì em đã đến!
Vui cái đầu anh ý. Không dưng thì chọn cái nơi kinh dị này mà đâm đầu vào. Anh ta đúng là không bình thường. Tôi lẩm bẩm mắng Nhân trong đầu. Nhưng chợt nhớ ra. Nói thế cũng không phải, tôi theo anh ta vào đây, chẳng phải đầu óc cũng không bình thường sao? Mắng người lại thành ra tự mắng mình. Tôi nhăn nhó cười khổ. Tự nhiên nhớ tới một thắc mắc từ rất lâu, bèn mang ra hỏi anh
- Mọi người bảo anh du học trở về, sau đó còn lập công ti riêng, vậy sao anh còn muốn học nốt chương trình bảo lưu chứ? Anh đâu cần phải làm thế?
- Vì một người! – Nhân chậm dãi lên tiếng
- Ai?
- Em!
Tôi suýt sặc vì câu nói của anh. Hai mắt trợn tròn. Đùa ư? Tôi và anh ta không quen biết nhau. Hà cớ gì mà vì tôi chứ? Chẳng lẽ là cái lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở bữa tiệc của Thiên Vũ? Nhưng lúc ấy anh ta làm sao biết tôi là ai. Thấy tôi chìm đắm trong nỗi ngạc nhiên, Nhân bống nhiên cười lớn
- Ha ha! Đùa đấy! Em nghĩ anh vì em thật hả? Ngốc quá!
Tôi đỏ bừng mặt, ném cho Nhân cái nhìn nảy lửa. Cái tội tin người quá đáng không thể nào bỏ được. Chẳng trách Vĩ luôn bảo tôi dễ lừa. Nhân thấy tôi tức giận lại cười cười
- Em đừng giận! Anh chỉ muốn thoải mái một chút thôi! Việc anh quay lại trường là có lí do của riêng mình. Sớm muộn gì em cũng biết thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!