- Như vậy là sao? Sao lại cùng ở vị trí số 1?
- Phải đó! Vậy là ai thắng?
Những lời bàn tán không ngừng trên con đường tôi đến lớp. Kết quả được dán ở bảng tin dường như không thỏa mãn được đám học viên nhiều chuyện, thậm chí còn phản tác dụng, làm sự việc ngày càng rắc rối.
Vẫn là người bình thản nhất, Vũ ngồi yên lặng ở vị trí của mình. Chăm chú đọc một cuốn sách ngoại văn mà tôi chẳng thể nào dịch được. Đôi khi sự bình thản quá đáng của cậu làm người ta phát bực. Tôi ngó nghiêng một hồi, vẫn chưa thấy nhân vật gây chú ý thứ hai xuất hiện. Có một chút cảm giác là lạ. Bình thường Nhân đi học rất sớm, khi tôi đến lớp là đã thấy khuôn mặt toe toét của anh ta rồi.
Tôi tự gõ vào đầu mình, nhiều chuyện làm gì chứ. Suy cho cùng, hai người họ có đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan đến tôi. Nghĩ vậy, tôi lại cúi xuống giải nốt mấy bài tập khô khan.
Chuông vào học reo lên, Nhân từ đâu bỗng lù lù xuất hiện. Nhưng hôm nay anh ta không đi một mình, mà còn kéo theo cả đống học viên rồng rắn đằng sau. Ngay khi tôi chưa kịp hiểu anh ta định làm gì thì Nhân đã tiến đến chỗ Vũ, trên khuôn mặt nở một nụ cười. Mà mỗi lần anh ta cười như thế, thường sẽ chẳng có chuyện gì hay ho.
Đúng như dự đoán, tôi và mọi người cùng ngỡ ngàng nhìn lá thư màu đỏ được anh rút ra, đặt lên bàn Vũ: Thư khiêu chiến!
Ánh mắt thách thức của anh chiếu vào Vũ. Giọng nói lại có chút bỡn cợt, như thể đang định mời cậu… đi ăn chè.
- Xưa nay một núi không thể có hai hổ, nếu cậu dám nhận lời khiêu chiến của tôi thì hãy bóc nó ra!
Cả căn phòng nín lặng. Vũ chậm chạp đưa ánh mắt từ cuốn sách dày cộp sang lá thư trên bàn, lại nhìn Nhân. Tât thảy mọi người trong phòng đều hồi hộp chờ kết quả. Tôi lại nghe rõ tiếng nói trong tim đang gào lên: Đừng bóc! Đừng bóc!
Nhân vẫn nhìn Vũ chờ đợi. Cánh tay cậu miết miết cuốn sách. Rồi bằng một động tác không thể nhanh hơn, Vũ giật lá thư khỏi bàn, kẹp nó vào chỗ đang đọc dở. Sau đó đóng sách lại. Căn phòng đang yên lặng bỗng vang lên tiếng cười của Nhân
- Tốt lắm! Tôi là người khiêu chiến, vì vậy sẽ ra đề, cậu không phản đối chứ?
- Không! – Vũ đáp không chút do dự
Nhân mỉm cười thích thú
- Được! vậy tôi sẽ nói luôn! Đề thi chính là "xà động"!
Không gian xung quanh lại một lần nữa chìm vào yên lặng. Hai chữ "xà động" dường như làm tất cả mọi người ngây ra. Riêng tôi vẫn ngơ ngác không hiểu. Ánh mắt Vũ chẳng hề dao động, vẫn bình thản nói một tiếng
- Được!
Nhân dường như tính toán trước được phản ứng của cậu, trên môi khẽ nở nụ cười
- Mỗi người có thể dẫn cùng một người khác tham gia? Cậu không phản đối chứ?
Vũ im lặng thay cho sự thừa nhận. Nhân lại quay sang tôi. Khiến cho ánh mắt mọi người trong chốc lát bỗng đổ dồn về phía tôi. Anh vẫn nói đều đều
- Người tôi chọn…. là Tuyết Mai!
Cái…cái gì chứ? Tôi dùng cặp mắt không thể ngạc nhiên hơn để nhìn Nhân. Cái tên biến thái này. Sao lần nào cũng tự động lôi tôi vào cuộc vậy??? Còn không thèm hỏi xem tôi có đồng ý hay không. Tệ nhất là Thiên Vũ cũng chẳng tỏ ý phản đối
- Tôi không cần ai cả, một mình là đủ rồi!
- Được thôi! Nhưng nếu có thua cũng đừng trách chúng tôi ỷ đông hiếp yếu nhé! – Nhân quay sang nháy mắt nhìn tôi
- Cứ quyết định vậy đi!
Hai người đó mỗi người một cậu, tự thỏa thuận mà không thèm để ý tới nỗi bức xúc đang ngày một lớn dần của tôi. Rốt cuộc thì đây là cái xã hội gì vậy??? Sao chẳng ai buồn nghe ý kiến của tôi chứ? Ít nhất thì cũng phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không. Tôi ấm ức lên tiếng
- Này…. tôi….
Thế nhưng chẳng đề tôi kịp nói, Vũ đã nhảy vào chặn họng
- Hình phạt thế nào?
Khóe môi Nhân hơi cong cong, vẽ nên một nụ cười. Hai bàn tay đan lại trịnh thượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!