Chương 46: Mơ hồ

Trong khi tôi còn chưa kịp nghĩ ra cách gì, thì cánh cửa đã mở ra. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được bước chân đang tiến vào. Đầu óc càng trở nên bấn loạn. Tên bắt cóc càng lúc càng tới gần. Nếu như không có mấy thùng xốp che chắn, hắn nhất định đã nhìn ra chúng tôi rồi. Đúng lúc này, Vũ đột nhiên nắm chặt tay tôi, nói gọn

- Đành liều thôi!

Ngay khi tôi còn chưa kịp hiểu hết chữ "liều" trong câu nói của Vũ thì cậu đã bỏ tay tôi ra, lao về phía trước. Vũ giang chân, đạp thật mạnh vào một chồng sách. Tên bắt cóc có phần ngỡ ngàng. Hắn "a" lên một tiếng rồi cười

- Để xem chúng mày còn chạy đâu!

Vừa nói, hắn vừa tiến lại phía Vũ, trên tay lăm lăm một cây gậy bóng chày. Xung quanh tôi trở nên hỗn loạn. Cho tới khi "Rầm" một tiếng. Tên bắt cóc lăn đùng ra đất. Ngay trên người hắn là kệ sách cồng kềnh. Thì ra hồi nãy, khi Vũ đạp vào cái kệ sách đầu tiên, nó đã đổ vào các kệ phía sau theo hiệu ứng đomino và ập lên người tên bắt cóc tội nghiệp. Tôi chỉ thấy hắn nằm im, không nhúc nhích.

Trong lòng tôi thầm thán phục, không ngờ Vũ trông mảnh khảnh như vậy, cú đạp cũng thật là…. uy lực quá đi! Chẳng hề để tâm tới sự ngưỡng mộ của tôi. Vũ chạy lại kéo tôi rồi mở cửa lao ra ngoài. Tuy nhiên, tiếng động quá lớn đã gây sự chú ý của những tên còn lại. Mặt tên nào tên nấy đỏ gay, hằm hằm nhìn chúng tôi

- Bọn chuột nhắt chúng mày muốn trốn à?

Tôi và Vũ lùi lại phía sau, phút chốc đã lùi tới tận mép tường. Ở đây chỉ có một cái cửa sổ. Vũ đẩy tôi đến gần, nói như thét

- Nhảy đi!

- Cái…cái gì?

Tôi sững sờ nhìn cái cửa sổ tầng hai, bên dưới chỉ có một chiếc xe rơm nhỏ xíu, lỡ nhảy không trúng thì tiêu đời.

- Nhảy mau! – Vũ lại hét lên lần nữa. Mấy tên bắt cóc cũng đồng loạt xông lên.

Điều tôi nhận thức được duy nhất lúc này là…mình đang bay! Phải! Vũ đã kéo tôi nhảy qua cửa làm tôi sợ suýt khóc thét lên. Tạ ơn trời đất là chúng tôi đã đáp cánh an toàn trên cái xe. Lưng tôi bị đập vào thành xe đau tưởng chết. Không có thời gian thương xót cho cái lưng của mình. Tôi lại bị kéo dậy, nhảy ra khỏi xe. Hai chúng tôi chạy thừa sống thiếu chết. Phía đằng sau là bọn bắt cóc đang hò hét đuổi theo. Nhất quyết không chịu buông tha!

Vũ kéo tôi chạy ngoành vào một con đường đất. Lúc này tôi mới biết, thì ra hai chúng tôi đã bị bắt lên một ngọn núi. Xem ra có hét lên cũng không được ích gì. Cũng không mong có thể có người tới giúp. Chúng tôi vẫn mải miết chạy. Hai chân tôi dần nhũn ra, cổ họng bỏng rát. Từ nhỏ tới giờ, tôi đã không đội trời chung với đường chạy, nhưng dường như lần nguy hiểm nào của tôi cũng dính líu tới nó. Hai mắt tôi hoa dần, sau cùng không trụ được nữa, tôi vấp vào một hòn đá. Cả người lao về phía trước. Cổ chân truyền đến cảm giác đau đớn. Tôi cắn chặt răng nhưng vẫn khỏi "á" lên một tiếng. Vũ giật mình nhìn chân tôi.

- Tuyết Mai! Sao thế? Còn chạy được không?

Tôi không ngừng lắc đầu. Tôi sắp chết mệt rồi. E rằng chưa bị bọn chúng bắt thì đã chết vì chạy thế này mất. Đôi chân chỉ cần khẽ cử động cũng đau nhói. Giọt mồ hôi to tướng lăn từ trên trán, chảy vào mắt cay cay. Tôi thở dốc nói

- Cậu chạy một mình đi! Nhanh đi!

- Đừng có nói lung tung! Tôi không bỏ lại cậu đâu! – Gương mặt Vũ trở nên cương quyết. Tôi vẫn xua tay.

- Không được! Nếu cả hai chúng ta cùng chạy, bọn chúng sẽ bắt được mất! Cậu mau chạy đi!

Tiếng đuổi theo phía sau càng lúc càng gần. Tôi lấy hết sức đẩy mạnh Vũ

- Cậu đi đi!

Ánh mắt cậu ấy dừng trên người tôi. Rồi không cần suy nghĩ. Vũ cúi xuống, kéo hai cánh tay tôi choàng lên vai cậu.

- Cậu làm cái gì thế? – Tôi hét lên khi thấy cậu ấy cúi xuống, cõng tôi trên lưng

- Cậu điên rồi! Cả hai chúng ta sẽ bị bắt mất! – Tôi ức đến nỗi bất khóc. Không ngừng vùng vẫy.

Vũ vẫn nhất quyết cõng tôi chạy về phía trước. Lớp áo sơ mi của cậu bị đã ướt đẫm. Dải băng dài trên trán hoàn toàn trở thành sắc hồng. Cậu nắm chặt lấy tay tôi. Giống như nói hãy tin tưởng vào cậu.

- Tuyết Mai! Tôi sẽ bảo vệ cậu!

Giọt nước mắt chảy dài. Hai lần cậu ấy cõng tôi, hai lần đều là bảo vệ tôi. Tôi áp chặt vào người Vũ, cảm nhận từng hơi thở của cậu ấy. Tiếng bước chân đuổi theo vẫn bám riết không ngừng.

Rồi đột nhiên, Vũ dừng lại. Tôi ngước đôi mắt mờ mờ nhìn về phía trước. Một cảm giác tuyệt vọng trào lên. Phiá trước là đường cụt. Con đường bị cắt ra, dựng thành một vách núi cheo leo. Cả hai chúng tôi cùng bất động. Lúc này, sau lưng lại vang lên tiếng cười

- Chạy nữa đi! Để xem chúng mày còn có thể chạy đi đâu!

Tôi thấy Vũ vẫn không động đậy. Tên hình xăm lúc nãy cùng ba tên khác từ từ tiến đến chỗ tôi. Bỗng nhiên, giọng Vũ vang lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!