Chương 45: Kế hoạch bỏ trốn (phần cuối)

- Sữa của mày đây! – Hình xăm đặt chai sữa lớn trước mặt Vũ. Khuôn mặt cau có vì bị cậu…sai vặt.

- Tay tôi như vậy làm sao uống được? – Vũ hơi ngửa ra sau, giơ hai cánh tay đang bị trói chặt lên. Mắt vẫn nhìn thẳng vào hắn.

Hình xăm hừ một tiếng, bước tới tháo dây rồi lại buộc về đằng trước giống tôi. Xong xuôi, hắn đe dọa

- Ngoan ngoãn ngồi đó và đừng gây thêm rắc rối nào nữa, biết chưa?

Tôi lẳng lặng nhìn về phía Vũ, chỉ thấy trên khuôn mặt cậu khẽ nở một nụ cười.

Chờ cho hình xăm ra ngoài. Tôi mới hơi tiến lại, khẽ gọi

- Bây giờ chúng ta phải làm gì?

Vũ không giải thích. Cậu lấy lọ axit lúc nãy ra, hai tay nhanh nhẹn xoáy nắp. Sau đó từ từ rót sữa vào lọ axit kia. Xong xuôi, cậu lắc nhẹ. Rồi đổ hỗn hợp vừa pha trộn ra đất. Khoảng vài phút sau, hỗn hợp bắt đầu đặc lại. Tôi vẫn không hết ngạc nhiên. Chỉ thấy Vũ dùng tay véo một ít từ khối trộn giữa sữa và axit, tán thật mỏng, vừa làm vừa giải thích.

- Khi cho sữa vào axit sẽ làm cho nó đông lại, chỉ cần để khô là có thể tạo thành vật chất cứng hơn nhựa. Hiểu chưa?

Tôi chỉ tròn mắt nhìn cậu. Hỗn hợp trong tay Vũ mỏng dần, gần như bằng chiếc ghim. Hóa ra cậu ấy định dùng nó để mở khóa thay cái ghim bị mất. Vũ chìa cho tôi chiếc ghim hỗn hợp

- Thế này được chưa?

- Được! Được! – Tôi gật. Nắm chắc chiếc ghim nhựa trong tay. Nó quả thật đã khô lại, rất rắn chắc. Vũ giục

- Nhanh lên!

Tôi lại tiếp tục gật. Lúi húi mở khóa. Lần này nhất định không thể để hỏng nữa. Đây là cơ hội cuối cùng rồi. Tôi tự cổ vũ mình. Vừa xoay nhẹ chiếc ghim. Mồ hôi lạnh không ngừng túa ra. Sau cùng, chiếc ổ khóa đánh "cạch" một tiếng. Tôi lắc nhẹ, chốt liền bật ra. Tôi bịt miệng, cố ngăn tiếng cười phấn khích.

Hai tay vừa được tự do, tôi lập tức chạy tới tháo dây trói cho Vũ. Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng xôn xao. Có khi nào tên đại ca lúc nãy đã quay trở lại. Tôi lại không kìm được lo lắng nhìn Vũ

- Chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lông mày cậu nhíu chặt, thầm nhẩm tính

- Bọn chúng tới tìm mẹ tôi đòi giao tiền, có lẽ sẽ không trở về nhanh đâu. Chúng ta cần thoát khỏi đây trước.

Cậu nhìn quanh một lượt, lại tiếp tục nói

- Hiện tại chúng ta không biết bên ngoài có bao nhiêu người. Không nên mạo hiểm xông ra ngoài!

- Vậy…vậy phải làm sao?

Ánh mắt cậu đảo qua một lượt. Sau đó dừng trên người tôi. Tôi bỗng thấy hơi chột dạ

- Sao vậy?

Vũ bình tĩnh nói

- Cậu còn nhớ đề thi thứ hai chúng ta đã thi chứ?

- Nhớ!

Tôi không chỉ nhớ, mà có lẽ suốt đời cũng không quên được. Trận thua đó thực sự làm tôi day dứt hết mấy ngày. Không lí nào thiên tài mở khóa như tôi lại bị thua trong tay cậu. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn thắc mắc sao ngày đó Vũ có thể ra ngoài trước tôi. Tôi nhíu mày

- Thì sao?

Vũ tiến đến gần cửa sổ, dùng tay đẩy cánh cửa đã mục nát. Giọng nói rất nhẹ

- Bây giờ chúng ta…. sẽ dử dụng lại cách đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!