Chương 44: Kế hoạch bỏ trốn (tiếp)

Cậu ấy ngẩn người nhìn tôi. Nhưng tôi chỉ ra hiệu xin lỗi rồi lại đạp câu không thương tiếc. Vừa đạp vừa hét lên

- Tránh xa tôi ra! Đồ biến thái!

Tiếng hét của tôi làm tên hình xăm chú ý, hắn trợn mắt, hùng hổ bước đến chỗ tôi.

- Làm cái gì thế hả?

- Hắn…hắn là tên biến thái! – Tôi vừa nói vừa nhìn vào Vũ. Mặt khác lại ngầm ra hiệu cho cậu làm theo lời tôi.

- Cái gì?

- Tên hình xăm hơi nghệt mặt

Tôi cúi đầu

- Hắn…hắn dám sờ mông tôi!

Tên bắt cóc trợn mắt, liếc Thiên Vũ.

- Chúng mày muốn vui vẻ thì chờ sang thế giới bên kia đã! – Hắn bỗng nhiên đổi giọng – Còn bây giờ thì ngồi yên đi, không tao cho cả hai đứa mày câm miệng bây giờ!

Hình xăm trừng mắt, rồi trở về bàn. Hắn cầm chai rượu, ngửa cổ tu ừng ực. Tôi cắn môi, lại tiếp tục la lên

- Biến thái! Tránh xa tôi ra! Đồ biến thái!

Mỗi câu nói lại dùng lực đạp vào người Vũ không thương tiếc. Cậu ấy nhăn mặt nhìn tôi, tôi lại hơi cúi đầu áy náy, nhưng thực chất trong lòng đang gào thét không ngừng. Đáng đời cậu! Đáng đời Hoàng Thiên Vũ! Ai bảo lúc trước cậu hành hạ tôi, giờ tôi có thể đường đường chính chính trả thù. Không biết cái này có được coi là mượn việc công trả thù riêng không nữa!

Hình xăm thấy tôi không chịu ngồi yên thì bực bội quay lại, quát

- Chúng mày có im đi không hả?

Tôi giương ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn, giọng nài nỉ

- Xin ông đừng trói tôi chung với tên biến thái này!

- Thế mày muốn sao? – hắn nhướng mày

- Ông cứ trói tôi qua chỗ khác, miễn là không ở gần hắn! Xin ông đó!

Tên bắt cóc có vẻ bực mình với sự ồn ào của tôi, hắn hừ một tiếng rồi nới sợi dây cho tôi, kéo qua chỗ khác. Khi hắn định dùng sợi dây thừng trói tôi lại thì tôi lại la lên

- Đừng trói tôi bằng sợi dây đó, tôi không muốn trói chung sợi dây với tên biến thái đó đâu!

Hắn bực bội quát lên

- Mày đúng là con nhóc phiền phức!

Hình xăm vứt sợi dây ra, vơ lấy sợi xích trong góc. Tôi ngoài mặt im lặng nhưng trong lòng lại như mở cờ. Hay lắm. Đúng ý ta rồi! Thiên Vũ từ nãy đên giờ không nói gì, chỉ cam chịu bị tôi đạp, giờ mới khẽ nhướng mày ra vẻ đã hiểu. Tôi vẫn tiếp tục năn nỉ

- Trói ra đằng sau đau lắm. Ông trói ra đằng trước đi!

Thấy ánh mắt hắn nghi kị nhìn mình, tôi vội lấp liếm

- Ông sợ gì chứ? Tôi chỉ là cô gái yếu đuối, làm sao mở được cái xích này!

Hình xăm nhìn sợi dây, lại nhìn tôi một hồi. Sau cùng thấy lời của tôi có lý, hắn mới lấy trói chặt hai tay tôi ra đằng trước, còn cẩn thận khóa vào. Hình xăm nạt

- Giờ thì đừng có làm ồn nữa, biết chưa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!