Tôi mơ màng mở mắt, vừa mới cựa mình đã bị sợi dây thít chặt, đau đến chảy nước mắt. Tôi giật mình, chỉ thấy hai cánh tay bị trói ngược ra đằng sau bằng sợi dây thừng to bản. Không rõ là bao lâu nhưng hai tay đã tê cứng, gần như mất cảm giác. Cổ tay bị dây thừng thít chặt, khẽ cựa quậy cũng đau. Tôi lại hốt hoảng nhìn về phía trước, phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng bụi bặm. Hai chân tôi cũng bị trói , không thể nào di chuyển được.
Chuyện…. chuyện gì đang xảy ra thế này? Tôi nhớ tôi đang tìm mũ lưỡi trai, sau đó bị một người bịt miệng. Rồi khi tỉnh lại thì đã ở đây rồi. Tôi sợ hãi cựa mình, muốn hét lên một tiếng nhưng lại đạp phải vật gì đó. Tôi giật thót. Cái thứ bị tôi đạp trúng thì nhăn mặt, cất giọng khàn khàn
- Cậu không thể ngồi yên được à?
- Hả? Cậu…tại sao…hai chúng ta…. – Tôi há miệng nhìn kẻ vừa bị mình đạp trúng, nhưng lại không thể nói được một câu hoàn chỉnh. Sự việc quá đột ngột khiến tôi không hiểu được. Mà hơn nữa, cả Vũ cũng bị bắt. Như vậy là sao???
Vũ không trả lời câu hỏi của tôi, dựa người vào cây cột phía sau. Tôi để ý trên trán cậu vẫn còn quấn một lớp băng trắng. Là do người đàn ông hôm qua để lại.
- Tại sao chúng ta lại ở đây? – Tôi vẫn không hết ngạc nhiên. Dù biết Vũ không trả lời nhưng vẫn cố hỏi.
Đúng lúc đó, cánh cửa duy nhất trong phòng bật mở. Một người đàn ông bước vào. Đôi mắt nhỏ sắc lẹm, tự nhiên cũng khiến người ta sợ hãi. Người đàn ông bước về phía chúng tôi, ngồi xuống bên cạnh. Trên khóe miệng nở nụ cười nguy hiểm
- Thế nào? Đã suy nghĩ kĩ chưa? Không có nhiều thời gian ày đâu!
- Các người nghĩ sao? – Vũ giương ánh mắt thách thức nhìn lại. Tên kia lại cười một tiếng.
- Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! – Hắn vừa nói ánh mắt lại chuyển sang tôi. Vũ cười nhạt
- Các người tưởng trò rẻ tiền này có thể khuất phục được tôi?
Tôi hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì, cũng không hiểu rốt cuộc tại sao mình lại bị bắt. Chỉ biết có lẽ liên quan tới người phụ nữ bị ngộ độc trong nhà hàng. Bởi vì tôi từng nhìn thấy người đàn ông này. Chính vào cái hôm Nhân rủ tôi đi ăn.
Người đàn ông quay ra phía cửa, khẽ ngoắc tay, lập tức có thêm ba người khác đi tới. Dáng vẻ hung dữ. Ông ta bất chợt nhìn tôi cười. Nụ cười khiến tôi cảm thấy lạnh toát. Vũ bên cạnh cũng giật mình
- Các người muốn gì?
Người đàn ông chỉ cười không nói. Một trong ba người vừa bước vào tiến lại gần tôi, trong tay là một con dao nhỏ sắc bén. Tôi bất giác co người lùi lại phía sau. Ngay lập tức đã bị túm chặt lại, đầu bị giật về phía sau, mặt ngẩng lên đối diện với tên đó.
Vũ ở phía sau lao lên nhưng lại bị chặn lại. Tôi chỉ thấy nụ cười đê tiện của tên trước mặt. Hắn đưa con dao tới sát mặt tôi, cả người tôi lạnh toát.
- Dừng lại! Mau thả cô ấy ra! – Vũ bỗng nhiên hét lên. Người đàn ông lúc nãy lại mỉm cười
- Sao vậy? Màn hay còn chưa đến cơ mà! Vội gì chứ?
Con dao từ vẽ trên mặt tôi một đường dài rồi trượt xuống dưới cổ, hắn nở nụ cười bệnh hoạn
- Làn da cũng mịn màng lắm chứ! Ha ha!
Hắn lại đưa con dao xuống. Rồi nhẹ cứa một cái, tôi thấy cổ mình đau rát, thứ chất lỏng ấm nóng chảy xuống vạt áo. Tôi cắn chặt răng, cố không kêu lên.
- Mau dừng tay! – Vũ đẩy bọn người xung quanh lao về phía tôi. Nhưng lại bị một cánh tay rắn chắc đè ngã xuống đất. Vết thương trên trán bị động, rải băng trắng đã hơi chuyển thành màu hồng.
Tôi thấy mắt mình mờ mờ. Vết thương ở cổ cũng đau rát. Thì ra bị cắt cổ là giống như thế này. Tôi chợt nghĩ nếu sau vụ này tôi vẫn còn sống, tôi nhất định sẽ không ăn thịt gà. Tên kia chẳng hề chú ý đến biểu hiện của tôi. Con dao vẫn đặt nguyên trên cổ. Người đàn ông kia lại cười
- Thế nào? Bây giờ thì đã nghĩ thông rồi chứ?
Tôi thấy Vũ vẫn im lặng, con ngươi gần như có thể thiêu cháy người trước mặt. Người đàn ông quay sang tên đang kề dao vào cổ tôi, gằn giọng
- Ra tay cho chính xác vào!
Tên kia "dạ" một tiếng. Tôi cũng rất ngạc nhiên là trong giờ phút ấy mình không hề sợ, có chăng là cảm thấy không ngờ Phương Tuyết Mai lại bị giết giống .…. một con gà như vậy. Trong lòng thấy có chút bất công. Trong khi tôi còn bận phẫn nộ, lớp da mỏng đã manh bị rạch thêm một đường, tiếng hét của Vũ lại vang lên
- Được! Tôi đồng ý!
Con dao ngừng lại trên cổ tôi. Người đàn ông cười lạnh
- Đã nói rồi mà! Nhẹ nhàng không tốt sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!