Chương 42: Giăng bẫy

Sau khi mọi người giải tán, tôi cũng chẳng còn hứng thú muốn đi chơi nữa. Hai người kia thì vẫn một mực đòi đi. Giống như chuyện vừa xảy ra chẳng có liên quan gì tới họ vậy. Mà thực ra thì chuyện của Vũ đúng là không liên quan đến bọn họ. Nhưng tôi lại cảm thấy không vui. Tại sao tôi lại không vui? Tôi nghĩ mãi cũng không thể lý giải được. Hình như tôi càng ngày càng trở nên kì cục.

Vĩ thấy tôi ngồi ngẩn ngơ một hồi, lấy tay hươ hươ trước mặt. Tôi hơi giật mình

- Hả?

- Cậu ngồi ngơ ngác cái gì vậy? Mau lên đi! – Vĩ chỉ về tàu lượn phía trước, vừa vui vẻ kéo tay tôi.

- Tớ…

Tôi còn chưa kịp nói xong thì đã bị cậu kéo lên trên. Nhân cũng nhanh nhẹn ngồi bên cạnh tôi, toe toét cười. Vĩ chọn ghế ở đằng sau, cẩn thận thắt lại dây an toàn. Tôi hơi ngẩn ra, lúc này mới nhớ lúc nãy Vĩ bảo chúng tôi đi chơi tàu lượn. Tàu lượn??? Lúc nãy mải suy nghĩ mà không để ý, tôi…tôi sợ nhất là mấy trò mạo hiểm này. Tôi hốt hoảng

- Tôi…tôi…

- Ngồi im nào! – Nhân kéo dây an toàn cho tôi, vừa mỉm cười.

- Không! Tôi…tôi sợ lắm! – Tôi mếu máo nhìn anh. Anh ta lại thản nhiên nhìn tôi

- Em mà cũng biết sợ sao?

Nói như vậy, là ý gì chứ? Tôi lườm anh. Đúng lúc đó thì con tàu lắc nhẹ. Tôi giật thót. Con tàu khẽ đung đưa rồi bắt đầu chuyển động, tôi sợ xanh mặt. Phía sau lại vang lên tiếng cười thích thú. Cuối cùng con tàu lao vụt lên, cả người tôi suýt thì lao về phía trước, may mà có Nhân giữ chặt lại. Hai bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vù vù. Con tàu hết vòng lên lại lượn xuống. Tôi có cảm giác như bị vứt vào một cái máy giặt, cả người đảo qua đảo lại. Thức ăn trong bụng cũng muốn hòa lẫn vào nhau.

- AAAAAAAA!!!!!!!

Tiếng hét phía sau tôi càng lúc càng lớn. Tôi nhắm chặt mắt, muốn hét lên mà không được. Chỉ có thể hét lên trong lòng: Tôi muốn xuống! Tôi muốn xuống!

Con tàu lại đảo một vòng nữa, cả người tôi như lộn ngược, sau đó lại lao đi. Hu hu! Làm ơn cho tôi xuống! Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi!

Đúng lúc tôi tưởng chừng sắp khóc thét lên vì sợ, thì có một bàn tay ấm áp choàng qua người. Bàn tay ôm tôi rất chặt. Tôi không dám mở mắt, chỉ nghe thấy một giọng nói thì thầm. Thoảng qua như tiếng gió

- Đừng sợ! Anh sẽ không để lạc mất em nữa đâu!

Tai tôi ù ù, nhưng giọng nói ấy lại nghe rất rõ. Tôi bỗng nhiên thấy mắt mình cay cay. Thực sự là tôi không biết tại sao. Nhưng giọng nói này dường như rất quen thuộc. Hình như tôi đã từng nghe ở một nơi nào đó. Giọng nói ấm áp khiến tôi chỉ muốn ôm chặt lấy người đó.

Tôi nghĩ…. tôi thật sự sắp bị điên rồi!

Con tàu lại lao lên một lần nữa. Giọng nói kia tan biến vào gió. Chỉ có vòng tay vẫn đang ôm chặt tôi. Nhân hét vào tai tôi

- Mở mắt ra đi!

- Cái gì? – Tôi phải cố gắng mới hét lên được hai từ, thế nhưng mắt vẫn nhắm chặt lại.

- Tuyết Mai! Mở mắt ra đi! – Nhân lại gào vào tai tôi một lần nữa. Tôi cảm thấy màng nhĩ của mình sắp bị nổ tung. Một trận gió lại ào tới.

- Không! – Tôi vừa hét vừa lắc đầu.

- Đừng sợ! Mau mở mắt ra đi! – Nhân vẫn tiếp tục dỗ dành bằng cách…hét.

Tôi cắn chặt răng, chậm rãi mở mắt. Gió thổi đến làm hai mắt cay xè. Bên tai vẫn là tiếng gió vù vù. Con tàu vẫn chao lượn qua lại. Nhân kéo tay tôi

- Hét lên đi!

- Hả?

- AAAAAAAAAAAA!!!!!!

Tôi nhíu chặt mắt nhìn Nhân hét lên. Vừa ngạc nhiên lại vừa buồn cười. Nhân quay ra nhìn tôi

- Làm thế đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!