Chương 41: Sự cố (tiếp)

11 giờ đêm tôi mới về đến Kí Túc Xá. Cả người mệt mỏi bước xuống xe. Người phụ nữ kia đã được cấp cứu, chẩn đoán là do ngộ độc thực phẩm dẫn đến co giật và hôn mê. Tình hình có vẻ khá nghiêm trọng. Vũ ở lại bệnh viện để chờ người thân của vị khách đến, Nhân đành đưa tôi về trường.

Anh chúc tôi ngủ ngon, sau đó mới lên xe. Tôi không nói gì, đứng lặng nhìn Nhân đi khuất. Trong lòng nổi lên một cảm giác lo lắng. Không biết cậu ấy sẽ xử lí chuyện này thế nào. Tôi thường đọc báo thấy mấy nhà hàng, cần nhất là uy tín, có chỗ chỉ vì cụ việc tương tự mà bị đóng cửa. Vũ sẽ làm thế nào đây?

Tôi liếc nhìn căn phòng 301 của Vũ vẫn đóng chặt cửa, chìm trong bóng tối, không khỏi thở dài. Cả đêm đó, cậu không hề về KTX. Nỗi lo trong tôi càng được dịp tăng lên.

Khi tôi gặp Vũ ở sân trường, trông cậu khá mệt mỏi. Tôi định chạy đến hỏi thăm nhưng Nhân đã đưa tay cản lại

- Anh làm gì thế?

- Để cho cậu ta yên đi! Chuyện này cậu ta tự giải quyết được, nếu không thì thật không xứng là người đứng đầu học viện. – Nhân nhướng mày nhìn Vũ, thoáng cười

- em không cần lo lắng

- Tôi…. tôi đâu có lo lắng! – Tôi lắc đầu phủ nhận

Dù miệng nói vậy nhưng trong lòng lại thấy bất an. Từ bao giờ tôi lại lo lắng cho kẻ đáng ghét đó. Tôi vốn ghét cậu ta cơ mà!

Tôi thay đổi thật rồi!

Ba ngày liền tôi không gặp Thiên Vũ, chỉ đến tiết thực hành của thầy Châu cậu mới tới lớp, nét mặt vô cùng mệt mỏi. Có lẽ là việc kinh doanh đang gặp rắc rối. Vừa phải đi học lại vừa phải quản lí nhà hàng, thiết nghĩ giàu có đúng là không dễ dàng chút nào.

Mỗi lần tôi gặp cậu ở sân trường, đều thấy Vũ đang căng thẳng trao đổi gì đó qua điện thoại. Tôi muốn đến hỏi thăm nhưng rồi lại thôi. Tôi không phải là gì của cậu ta, cũng chẳng thể giúp gì cho cậu ta, cuối cùng đành im lặng bỏ đi.

Buổi chiều

Vĩ tự nhiên nổi hứng muốn cùng tôi đi dạo phố. Còn chưa kịp nói gì, cậu đã túm tay tôi, mắt long lanh năn nỉ. Tôi nghĩ lâu rồi hai chúng tôi không cùng nhau quậy phá, thấy cũng hơi khó chịu, suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Thật không ngờ, mới bước ra đến cửa đã thấy Nhân đứng đợi, nhìn thấy hai chúng tôi liền toe toét cười. Tôi hơi cau mày nhìn anh

- Anh ở đây làm gì?

- Tất nhiên là hộ tống hai em đi chơi rồi! – Nhân xoay xoay chìa khoá trong tay, điệu bộ đắc ý

Tôi quay nhìn Vĩ, cậu chỉ nhún vai.

Rốt cuộc tôi, Nhân và Vĩ, ba người cùng đi xe ra ngoại thành chơi. Tôi vẫn không vui vì việc Nhân lù lù hiện. Thật có cảm giác hai người đã bàn tính từ trước vậy. Mà kể cũng lạ, Vĩ trước nay không thích kiểu con trai giống như Nhân, tại sao lần này lại còn rủ tôi đi cùng. Tôi quay ra chớp mắt nhìn Vĩ, quả nhiên khiến cậu có tật giật mình mà nhìn lại tôi

- Sao vậy? Bộ mặt mình dính gì sao?

Tôi không trả lời, nhưng trên khoé miệng lại nở một nụ cười gian xảo. Nụ cười này càng khiến Vĩ khó hiểu hơn.

- Cậu bị sao thế?

Tôi ghé sát mặt Vĩ, thì thầm như sợ người đằng trước nghe thấy

- Đừng nói là cậu…. rồi đấy nhé!

Vừa nói ánh mắt lại hướng về phía Nhân ngồi đằng trước. Anh đang lái xe thì quay lại nhìn hai chúng tôi qua gương chiếu hậu, khuôn mặt cũng ngơ ngác không kém.

- …. là cái gì? – Vĩ trợn mắt nhìn tôi

- Là.. như vậy đó! – Tôi vẫn tiếp tục đánh mắt ra tín hiệu. Không ngờ bị cậu đẩy một cái tí thì đập đầu vào cánh cửa

- Ấy ấy cái đầu cậu! Đừng có của mình lại gắp bỏ cho người!

Tôi gân cổ

- Cái gì là của mình chứ?

Đằng trước Nhân lại ra sức cười, một tay chỉ vào mình. Tôi lườm anh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!