Chương 4: Đột nhập

Vĩ đón tôi bằng một cử chỉ vô cùng thân mật, điều này khiến tôi hơi sợ. Không biết là cô ấy có định làm gì tôi không nữa!

Thấy khuôn mặt lo lắng của tôi, Vĩ cười

- Mình không làm gì đâu mà cậu sợ! Lại đây, ăn tối đi!

Trong phút chốc tôi có nảy ra một ý nghĩ đáng sợ

Không chừng cậu ta bỏ độc vào đồ ăn của tôi cũng nên!

Như đọc được suy nghĩ trên mặt tôi, Vĩ cười

- Yên tâm đi, tôi thích cậu lắm, chơi chưa chán tôi sẽ không để cậu chết đâu. Ăn đi!

Tôi cảm thấy cuộc đời mình đúng là khốn khổ. Toàn gặp những kẻ chẳng ra gì. Xưa kia thì bị hai bà bạn thân bắt nạt, bây giờ thì lại bị đàn áp mà chẳng vùng vẫy được gì.

Tôi yên lặng, nuốt cho hết bát cơm rồi đứng dậy.

Cực đoan nghĩ: Tôi sẽ phải sống cùng con người ngày một năm nữa ư? Ác mộng có phải là đây?

Vĩ đang ăn bỗng ngửng lên nhìn tôi cười. Tôi bất giác thấy ớn lạnh khắp sống lưng.

********

Giờ học khoa học buổi sáng, tôi thanh thản ngồi trong bàn, lẩm nhẩm đọc bài. Vĩ vẫn vui vẻ tìm kiếm cái gì đó để chọc ngoáy. Nhưng 37 kẻ còn lại không khác gì robot lập trình. Có bị trêu tới cỡ nào cũng không đáp trả. Như thể cái máy bị điều khiển sai sẽ nói

- Xin lỗi! Tôi không được lập trình chức năng này!

đúng là thấy thương cảm cho Vĩ chút ít. Sống với người máy lâu như vậy, hèn chi tính tình cũng trở nên cổ quái.

Tính ra lớp này chỉ có hai người được coi là "người". Một là tôi, hai là Diên Vĩ. Mà tôi cũng không chắc nữa, tính khí cậu ta cũng đâu có được bình thường.

Phải chăng nhờ IQ của tôi không được cao, nên mới không bị như vậy!

Tôi đang suy nghĩ lung tung thì cửa lớp bỗng bật mở, người vừa bước vào lướt nhẹ như không chạm đất, cả người tỏa hào quang rực rỡ.

Thiên thần lại xuất hiện!

Tôi ngây người, đơ ra như khúc gỗ.

Chói mắt thật! Tôi ngồi sau cậu ta mà vẫn bị ánh sáng lấp lánh lấn áp. Trong lòng hiện lên một suy nghĩ: Về nhà nhất định phải đi mua cái kính râm!

Ý nghĩ đó tan đi rất nhanh, tôi bất chợt nhớ đến phòng hồ sơ. Một mảng kí ức ùa đến

…..

- Anh sẽ thi vào trường thiên tài sao? – Cô bé hoang mang nhìn anh hỏi

- Đúng thế, ở đó không cần lo học phí, ra trường lại có việc ngay lập tức!

- Vậy anh có về thăm em nữa không? – cô bé níu tay áo anh, mắt rơm rớm

- Tất nhiên rồi!

Cô bé ôm chầm lấy chàng trai, khóc nức nở

- Anh nhất định phải về! Nhất định phải về với em!

…….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!