Sau một đêm thức trắng, căng não suy nghĩ, tôi cuối cùng cũng nghĩ ra cách đối phó với tên bệnh hoạn Trương Văn Nhân kia. Tôi càng không thích thì anh ta càng làm, vì thế, tốt nhất là nên nghe lời để tránh những hậu quả đáng tiếc. Không chống nổi bão thì tốt nhất là sống chung với nó. Và thế là, hiệp ước hoà bình made by Phương Tuyết Mai ra đời.
………..
- Cái gì thế này? – Văn Nhân ngạc nhiên nhìn tờ giấy tôi đưa ra, mắt mở tròn – Hiệp ước hoà bình?
- Đúng vậy. Nếu anh muốn sống yên ổn ở đây thì phải tuân theo những quy định ấy. Nếu không, chúng ta buộc phải dùng tới thư khiêu chiến. Anh hiểu chứ? – Tôi đanh mặt giảng giải
Nhân vẫn còn ngơ ngác, máy móc gật đầu. Cầm tờ giấy rồi bắt đầu đọc
Thứ nhất: Không được phép hôn hay chạm vào thứ gì trên người tôi
Thứ hai: Bỏ ngay thái độ cợt nhả đó khi nói chuyện với tôi
Thứ ba: Không được phép tuỳ tiện thân mật với tôi, phải giữ đúng chừng mực bạn bè. Không được làm phiền tôi, không được rủ tôi đi bất cứ đâu mà tôi không thích.
Anh dừng lại, nhăn mặt nhìn tôi
- Em kì cục thật, không cho cười, không cho chạm tay, như vậy mà gọi là "chừng mực bạn bè sao?"
- Đúng vậy! Anh có làm được không?
Mặt Nhân méo xệch, giơ ngón trỏ lên kì kèo
- Bỏ điều kiện đầu tiên nhé!
- Không được! hoặc là chấp nhạn tất cả, hoặc là dùng đến biện pháp mạnh. Anh chọn đi! – Tôi cương quyết, nhất định không nhún nhường
Nhân bày ra vẻ mặt bất lực, thở dài một tiếng, nói
- Thôi được rồi. Anh đồng ý! Nhưng em cũng phải hứa sẽ đối xử với anh tốt một chút, không được cấm anh giúp đỡ em. Phải có điều kiện cho công bằng chứ nhỉ? – Anh nhìn tôi, nháy mắt cười
Tôi hơi đắn đo, cuối cùng cũng gật đầu
- Được!
- Tốt lắm!
Thế là hai chúng tôi cùng đóng dấu, kí tên vào đó. Bản hiệp ước quả nhiên phát huy tác dụng
- Tuyết Mai!...
Tôi giơ cao tờ giấy lên trước mặt. Nhân đang mỉm cười xáp đến chỗ tôi thì khựng lại. "Thứ nhất: Không được phép hôn…"
……….
- Tuyết Mai! Chúng ta đi ăn nhé!
Tôi lại điềm đạm giơ cao hiệp ước. "Không được rủ tôi đi bất cứ đâu mà tôi không thích"
- Tuyết Mai! Chúng ta....
- Tuyết Mai!.......
Anh ta tuy không làm những điều kể trên, nhưng lúc nào cũng réo tên tôi, làm tôi muốn nhức óc. Lập tức bổ sung thêm điều khoản: Không được phép tuỳ tiện gọi tên tôi!
Chiều. KTX nữ
- Cho em nè!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!