Chương 38: Huyền thoại trở về

- Là anh ấy!

- Văn Nhân trở về thật rồi!

- Nhìn kìa! Huyền thoại của trường!

Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Văn Nhân, tôi không ngờ, đó lại là người khiêu vũ cùng tôi ở buổi tiệc. Anh ta chính là người mà mọi người đang bàn tán ư? Bên cạnh tôi, Vũ cũng ngạc nhiên không kém, chỉ là cách thể hiện không được lộ liễu như tôi và những người khác mà thôi. Văn Nhân ra hiệu cho tài xế quay xe, rồi nhẹ nhàng tiến tới chỗ tôi.

- Lại gặp em rồi! Hy vọng là em còn nhớ anh!

Kèm theo đó là một nụ cười ngây ngất

- Anh…anh…

Tôi trong phút chốc hơi ngơ ra, không biết phản ứng như thế nào. Nhân cười

- Từ hôm nay chúng ta sẽ là bạn học!

Sau đó đưa tay về phía tôi. Phản xạ của tôi khác chậm, nên vài phút sau mới đưa tay bắt lại. Không ngờ anh ta lại nâng tay tôi lên, rồi hôn một cái. Tôi điếng người

- Anh…anh…

- Xã giao thôi mà em!

Anh ta hơi nhếch miệng, làm mấy nữ sinh xung quanh cùng hét lên.

- Đúng là huyền thoại! Vừa tài giỏi, vừa đẹp trai!

- Phải! Phải!

Thậm chí không cần ngoảnh lại, tôi cũng cảm nhận được những ánh mắt đã chuyển thành hình trái tim, và nó đang bay vèo vèo về phía này, nơi Văn Nhân đang đứng. Suy cho cùng, nữ sinh của học viện thiên tài, vẫn không thoát nổi bàn tay của ông thần Cupid. Người duy nhất không phản ứng là Vũ, cậu ta im lặng, rồi lầm lì bỏ vào lớp.

Tôi chợt có một cảm giác, rằng sẽ có một cuộc đại chiến, sắp sửa diễn ra ở ngôi trường này!

Văn Nhân học cùng lớp với tôi, vừa vào, anh ta đã xin cô giành lấy chỗ ngồi…. bên cạnh tôi.

- Xem ra chúng ta rất có duyên!

Anh ta cười cười, đưa tay lên chống cằm, nhìn tôi. Tôi không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm than: Tại sao cuộc đời Phương Tuyết Mai tôi cứ luôn dính vào những người kì cục như vậy? Một Thiên Vũ thất thường, lúc lạnh lúc nóng, nay lại thêm một con khỉ nhăn nhở suốt ngày rình rập…. hôn vào tay tôi. Số tôi thê thảm như vậy ư? Chẳng lẽ kiếp trước tôi ăn ở không tốt nên kiếp này mới bị trừng phạt? Tôi vừa than vừa liếc về phía Thiên Vũ. Cậu ta không biểu hiện gì, chỉ ngồi chăm chú vào cuốn sách.

Tôi tự nhiên thấy buồn buồn. Đồ vô cảm!

Tan học

- Tuyết Mai! Chúng ta đi ăn nhé?

- Hả!

- Đừng có ngơ ngác như vậy chứ? Đi ăn trưa thôi! – Nhân dùng tay xoa xoa mái tóc tôi. Tôi lúng túng

- Ơ…nhưng…tôi…

Chưa kịp phát biểu ý kiến, Văn Nhân đã lôi tuột tôi đi. Được một quãng, tôi nhận ra là mình có quyền phản đối. Tôi giật tay anh ta lại, bực bội

- Tôi không đi!

- Hả? Không đi là sao?

- Tôi không thích!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!