Chương 36: Số 19

Cảm xúc hiện tại của tôi, chỉ có thể diễn tả bằng một từ thôi: Choáng! Bởi vì cái nơi mà tôi đang đứng, cái được gọi là "nhà" đó thật sự không khác gì một cung điện. Vòng trong vòng ngoài đều sáng lấp lánh. Tôi thật sự bị choáng ngợp, không thể thốt lên lời. Dọc đường đi còn trồng rất nhiều hoa lạ, tỏa hương thơm dễ chịu. Người quản gia dẫn tôi vào bên trong, ở cửa lớn có vài người đứng chờ, mỗi vị khách đi qua đều cúi chào rồi dúi vào tay họ một tờ giấy nhỏ.

Tôi ngạc nhiên mở tờ giấy ra, thấy có hai số: 19. Anh phục vụ mỉm cười dặn dò

- Phiền mọi người giữ gìn cẩn thận! – Sau đó thì nháy mắt tinh nghịch

Tôi theo người quản gia bước vào trong bữa tiệc, ông ta cúi chào tôi rồi ra ngoài. Tôi đứng trơ một góc, lạc lõng giữa tốp người thanh lịch. Họ cười nói với nhau, uống rượu, không có vẻ như chỉ dự một buổi tiệc sinh nhật đơn thuần. Tôi để ý thấy rất nhiều vị khách đứng tuổi, đoán là người làm ăn với mẹ Thiên Vũ. Những bạn học của Vũ được mời đến không nhiều, chỉ khoảng 10 người, và ai nấy cũng đứng cùng ba mẹ. Có lẽ họ đều là tiểu thư, công tử cả.

Chỉ mình tôi bơ vơ một góc giữa những người quý phái, không biết làm gì ngoài việc đưa mắt tìm kiếm Vũ. Tôi không thích cảm giác này chút nào.

- Tiểu thư! Dùng một li chứ?

- Ơ không! Cảm ơn!

Tôi lắc lắc đầu từ chối li rượu vang ai đó đưa ra trước mặt, sau đó bỗng khựng lại, giọng nói này…

- Vĩ!

Tôi kêu lên đầy ngạc nhiên, còn cậu thì đứng mỉm cười

- Cậu cũng có tố chất tiểu thư đó, woa! Đẹp tuyệt! – Vĩ nhìn bộ đồ trên người tôi rồi bình phẩm, làm tôi ngượng nghịu

- Sao…sao cậu lại ở đây?

- À, đây là tiệc sinh nhật Thiên Vũ, nhưng đồng thời cũng là để giới thiệu người quản lí mới của công ti nhà họ Hoàng, nhà mình có hợp tác với họ, tất nhiên là phải đến rồi!

- Người quản lí mới? Ý cậu là Vũ?

- Tôi hỏi đầy kinh ngạc, Vĩ thản nhiên gật đầu

- Đúng vậy! Cậu không biết sao?

Tôi thật thà lắc đầu. Không ngờ Vũ còn trẻ như vậy mà đã quản lí công ti rồi ư? Thật đáng nể!

- Thôi, cậu đứng đây nhé, tớ phải qua đó một chút!

Vĩ hướng về phía đám đông, nhăn mặt rồi quay đi, bỏ tôi lại một mình khi tôi còn chưa kịp đồng ý. Chỉ biết đứng thở dài. Nói về sự xuất hiện của Vĩ, nhất định nhiều người sẽ thắc mắc không biết cậu ấy mặc gì đi dự tiệc. Cậu ấy không mặc váy, mà diện nguyên một cây vest trắng, trông lịch lãm vô cùng. Nhìn cậu ấy mặc như vậy, không ai dám nói cậu là con gái. Và tôi lại nhớ ngày đầu tiên nhập học cũng bị Vĩ lừa như vậy.

Tôi thật sự không dám tưởng tượng, có một ngày Vĩ sẽ cùng ai đó mặc váy cưới mà đi vào lễ đường. Không chừng cậu ấy sẽ mặc vest còn bắt chú rể mặc váy cũng nên. Tưởng tượng khủng khiếp ấy làm tôi bật cười. Đúng lúc đó thì nghe thấy giọng nói ngạc nhiên vang lên bên cạnh

- Sao cậu lại ở đây?

Tôi giật mình, vừa ngẩng lên, thấy Thiên Vũ đang ở trước mặt. Cậu cũng mặc vest xám, thắt cà vạt, nhìn lịch lãm kinh khủng. Tôi nhìn Vũ chằm chằm, cậu ta cũng ngơ ngác nhìn tôi. Sau một hồi, cậu mới nhíu mày, lặp lại câu hỏi

- Sao cậu lại tới đây?

- Ơ.. tôi.. tôi…

- Là mẹ kêu Tuyết Mai đến đó!

Một tiếng nói từ xa giải cứu cho tôi, mẹ Thiên Vũ mặc áo choàng lông tím, tóc búi cao, quý phái bước tới. Thiên Vũ dường như rất sửng sốt, cáu kỉnh

- Mẹ…tại sao mẹ…

Bác ấy tươi cười nhìn tôi, vừa nắm lấy tay tôi, nói

- Bác rất vui vì cháu đã tới! Cảm ơn cháu nhiều lắm!

Tôi dụt dè gật gật đầu. Nhưng Vũ như có chuyện muốn nói riêng, cứ nằng nặc đòi ra ngoài

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!