Tầng hai của quán café được trang trí khá dịu mắt. Từ đĩa nhạc chạy tự động, những giai điệu não nề của yiruma trong bản nhạc không lời nào đó vẫn vang lên dìu dặt. Tôi ngồi yên lặng, thỉnh thoảng lại dụt dè ngẩng lên nhìn người phụ nữ trước mặt đang điềm tĩnh bỏ đường vào li nước của mình, một tay khấy nhẹ, động tác nào cũng rất thanh lịch. Bác ấy nâng tách lên uống một ngụm nhỏ, sau đó quay lại nhìn tôi, miệng nở nụ cười nhân hậu.
- Bác đến đây để tìm cô bé tên là Phương Tuyết Mai! Thật không ngờ đó lại chính là cháu!
Tôi gật nhẹ, trong lòng cũng ngạc nhiên không kém. Không ngờ, người phụ nữ mà tôi đụng phải hôm đó lại đến tìm tôi. Hơn nữa, bác ấy lại chính là mẹ của Thiên Vũ. Trong tâm trí lúc này của tôi bỗng hiện lên một vài so sánh nho nhỏ. Đại khái như không thể hiểu tại sao một người thân thiện và nhân hậu như bác ấy lại có thể có người con trai giống như Vũ. Tuy rằng tôi và bác ấy cũng chỉ mới gặp nhau có hai lần, nhưng tôi lại có ấn tượng rất tốt với người phụ nữ này.
Hơn nữa, còn có một cảm giác rất ấm áp khi tiếp xúc.
Thấy tôi ngồi yên lặng, bác ấy lại cười, trong ánh mắt có vẻ gì gần gũi
- Thực ra, bác đến đây là muốn gặp bạn gái của Vũ. – Bác ấy hơi ngừng lại nhìn tôi. Tôi lúng túng, định lên tiếng giải thích về vụ "giả mạo" kia thì bác ấy đã tiếp lời.
- Vũ không hay nói với bác những chuyện như vậy, cho nên đều là bác phải tự tìm hiểu. Trước khi đến đây, bác đã rất lo lắng không biết đó là cô gái như thế nào, nhưng bây giờ biết đó là cháu, bác thật sự rất an tâm!
- Nhưng…không phải…
Tôi vừa lên tiếng phản đối thì đã bị ánh mắt tin tưởng của mẹ Vũ làm cho im bặt, đột nhiên không biết phải nói như thế nào. Mất một hồi mới ấp úng lên tiếng
- Thực ra…thực ra hai chúng cháu…không giống như bác nghĩ!
Bác ấy đang uống thì bỗng nhiên ngừng lại, khó hiểu nhìn tôi. Tôi thành thật
- Thực ra…đó chỉ là thỏa thuận giữa cháu và Vũ mà thôi. Là…là cháu nhờ cậu ấy giúp một việc! Thật sự, cháu không phải là bạn gái của Vũ!
Ánh mắt bác ấy dừng lại trên li nước trước mặt tôi. Trên khuôn mặt đột nhiên xuất hiện một cảm xúc khác lạ. Tôi cúi mặt
- Cháu…cháu xin lỗi!
- Ồ không! – Bác ấy xua tay – Không phải là lỗi của cháu. Nhưng…. bác rất hiểu con trai của bác, nó sẽ không bao giờ làm điều mà nó không thích.
- Dạ? – Tôi hơi khó hiểu nhìn mẹ Vũ, thấy ánh mắt bác ấy bỗng nhiên trở nên xa xăm, giọng nói mơ hồ giống như đang tự nói với chính mình
- Đứa trẻ này đã phải chịu một cú shock rất lớn. Đáng ra nó sẽ không như vậy!
Bác ấy khẽ nén một tiếng thở dài, sau đó lại nhìn sang tôi, nói đầy tin tưởng
- Bác hi vọng cháu có thể giúp được nó. Tin rằng chỉ có cháu mới có thể giúp được nó mà thôi!
- Cháu…. cháu không hiểu! – Tôi ngơ ngác lắc đầu. Mẹ Vũ không có ý định giải thích thêm, chỉ nói
- Bác có một mong muốn nho nhỏ, không biết cháu có thể đồng ý hay không?
- Dạ! – Tôi hơi phân vân nhìn bác ấy, mẹ Vũ suy nghĩ rồi mới tiếp
- Vậy thứ bảy tuần này, cháu không bận chứ?
Tôi lắc đầu
- Cháu không bận!
Bác ấy liền tươi cười nhìn tôi
- Vậy cháu có thể đến dự sinh nhật Vũ được không?
- Dạ?
Sinh nhật Vũ? Mời tôi đến sinh nhật của cậu ta ư? Nhưng tôi và cậu ta cũng đâu phải là gì của nhau. Tôi đến sinh nhật Vũ thì cậu ta sẽ nghĩ gì? Việc này quả thật quá bất ngờ. Tôi lúng túng
- Nhưng…cháu…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!