Chương 34: Mục đích

Không gì có thể diễn tả hết tâm trạng tôi lúc này, nếu chỉ dùng một từ thất vọng có lẽ là không đủ. Manh mối về anh cứ như một sợi dây mỏng không thể nhìn thấy đầu kia, cho dù tôi có lần mò thế nào. Tại sao cứ mỗi lần tôi sắp chạm đến thì lại đứt đoạn. Rốt cuộc anh đang ở đâu? Tại sao anh không quay về, không tìm em? Anh không cần em nữa ư? Và đến lúc này tôi lại khóc, tất cả những sự dồn nén bấy lâu đều tuôn ra.

……..

- Hu Hu Hu!

- Tuyết Mai! Đừng khóc! Lên đây anh sẽ cõng em!

- Dạ!

- Có anh ở đây rồi, em sẽ không bao giờ phải khóc, biết chưa?

- Dạ…

* * *

- Tuyết Mai! Sao em lại bị thương? Là ai đánh em?

- Không…không có…là em bị ngã!

Anh cúi xuống, dịu dàng nhìn tôi, một tay nắm chặt lấy tay tôi

- Anh xin lỗi! Tuyết Mai! Từ bây giờ, anh sẽ bảo vệ em! Không để em bị thương, được không?

- Dạ….

* * *

- Anh à, tại sao ba mẹ không đến tìm chúng ta?

- Đừng nhắc họ, họ sẽ không đến đâu! – Anh khẽ gắt

- Tại sao vậy anh? Ba mẹ không thương chúng ta sao? – Nước mắt tôi ngân ngấn – Ba mẹ đã bỏ rơi anh em mình…

Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai tôi, dùng tay ôm chặt tôi

- Ba mẹ không về, nhưng anh sẽ bảo vệ em, anh sẽ không bao giờ bỏ em. Đừng sợ, Tuyết Mai!

………..

Những lời nói ấy cứ vang vọng đâu đây. Mắt tôi ướt nhoẹt. Anh đã nói không bao giờ bỏ rơi em mà? Phải không? Tại sao anh không về? Anh không giữ lời hứa, không giữ…...............

6.30 AM

Khi tôi mở mắt, thấy trời đã sáng từ bao giờ. Hôm qua tôi khóc nhiều quá rồi thiếp đi lúc nào không hay. Vĩ không ở trong phòng, tôi đứng dậy, lững chững bước ra ngoài.

Một đêm khóc lóc làm tôi mỏi mệt. Bước xuống sân, xung quanh hoàn toàn vắng vẻ. Hôm nay là ngày nghỉ, học viên đều đã về nhà cả. Tôi bất chợt liếc qua phòng Thiên Vũ, thấy phòng cậu cũng đóng cửa. Như vậy là chỉ có một mình tôi. Tôi ngồi xuống bậc thềm, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Phía trước mặt là một khoảng không trắng xóa, mọi vật trước mắt đều trở nên mờ nhạt. Nếu như trước kia, tôi tìm mọi cách để vào đây, tìm mọi cách để lấy hồ sơ, thì hiện tại tôi lại giống như người mất hết mục đích.

Tung tích về anh không còn, hồ sơ cũng trở nên vô dụng. Tôi phải làm gì tiếp theo đây? Tôi không cần theo đuổi Thiên Vũ nữa, cũng chẳng cần phải nghe lời ai. Đáng lẽ ra tôi phải vui vẻ, nhưng sao tôi lại thấy hoàn toàn trống rỗng? Không có anh trai, tôi phải làm thê nào đây? Thì ra đáng sợ nhất là khi con người vấp ngã mà là khi sống mà không có mục đích, không có lí do để tiếp tục đứng lên. Là cảm giác cô độc và vô vọng. Tôi cúi mặt, xiết chặt lấy hai đầu gối.

Một lon nước từ đâu bỗng nhiên chìa ra trước mặt tôi, tôi giật mình ngẩng lên, thấy Vĩ đang cười tươi nhìn tôi

- Uống nước không?

- Sao cậu không về? Hôm nay là ngày nghỉ mà?

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu. Vĩ ngồi xuống bên cạnh tôi, dáng điệu vui vẻ, tu lon nước uống ực

- Muốn ở lại cùng cậu thôi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!