Tôi giật mình quay lại đã thấy Vũ đứng ngoài cửa phòng đang ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi vo chặt tờ giấy trong tay, lúng túng nói
- Tôi…. tôi đến tìm cậu!
- Tìm tôi? – Vũ nghi hoặc
- Phải…tôi…tôi muốn... muốn cám ơn cậu chuyện trong rừng!
Vũ không nói gì, tiến lại phía chiếc bàn gần đó. Tôi liếc về phía mũ lưỡi trai, chỉ thấy ánh mắt thúc giục của anh ta. Lại quay nhìn Vũ
- Hồi…hồi nãy cậu thi đấu tuyệt lắm!
Tôi cố gắng mỉm cười, tay xoay xoay bình nước. Trong lòng vô cùng hỗn loạn: Làm thế nào đây? Phải làm thế nào đây? Vũ dường như thấy tôi đứng ngơ ngác, hơi khẽ ngạc nhiên hỏi lại
- Có chuyện gì sao?
- Không…. không có! – Tôi lúng túng đáp lại. Cảm thấy phía sau lưng là cái nhìn sắc lạnh của mũ lưỡi trai. Vũ rướn người kéo lấy bình nước trong tay tôi. Từ từ rót nước vào chén. Tôi hốt hoảng
- Khoan!
Vũ ngạc nhiên nhìn tôi, làm tôi phải cúi xuống, thấp giọng
- Coi …chừng nước nóng!
Cậu chỉ nghiêng đầu, sau đó tiếp tục uống. Khi tôi ngẩng lên đã thấy Vũ uống xong. Cậu xua tay
- Tôi mệt rồi, cậu cũng về đi!
Vũ nói rồi hơi lắc lắc đầu, dáng điệu mệt mỏi, hai mắt từ từ nhíu lại. Tôi lo lắng gọi
- Cậu không sao chứ? Này!
Vũ đưa mắt nhìn tôi rồi đổ gục xuống bàn. Tôi sợ hãi lay gọi
- Này! Hoàng Thiên Vũ! Tỉnh dậy! Này!
Từ bên trong bức rèm, mũ lưỡi trai lúc này mới bước ra, thỏa mãn đứng cười
- Làm tốt lắm!
Tôi cảnh giác nhìn anh ta, giọng nói đầy lo lắng
- Đó chỉ là thuốc ngủ thôi chứ? Anh sẽ không làm hại Thiên Vũ chứ?
Mũ lưỡi trai xoay xoay chiếc mũ, giọng nói rất thích thú
- Yên tâm, sự trả thù mới chỉ bắt đầu thôi! Tôi sẽ bắt hắn ta phải khổ sở hơn gấp trăm lần, sau tất cả những gì hắn đã gây ra! – Giọng nói anh ta gằn lại, nét mặt cũng lạnh băng, sự phẫn uất toát ra từ ánh mắt. Tôi càng không thể kiềm nổi thắc mắc hỏi
- Rốt cuộc là anh có thù oán gì với Thiên Vũ? Sao lại muốn trả thù?
- Vì sao ư? – Mũ lưỡi trai cười gằn, khẽ liếc về phía Vũ, giọng nói đột nhiên cao vút – Vì hắn đã cướp đi tất cả của ta.
Anh ta giận giữ đập tay xuống bàn, dường như muốn ngay lập tức lao đến giết chết người còn đang ngủ gục trên đó. Tôi chợt cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cứng giọng hỏi tiếp
- Thiên Vũ đã làm gì?
- Làm gì à?
- Anh ta đột nhiên nhếch mép, sau đó dùng tay kéo chiếc mũ sùm sụp xuống. Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt vẫn luôn bị che mất một nửa, đó có lẽ cũng là một khuôn mặt đẹp, nếu không có vết sẹo chạy dài từ mắt đến tận má phải. Vết sẹo lồi hẳn lên, khi anh ta giận giữ lại gồng lên rất đáng sợ. Anh ta chỉ sát vào vết sẹo, gào lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!