Sáng sớm, sân trường đã tập hợp đầy đủ các đội thi đến từ các trường. Hai bên sân tràn ngập màu áo đồng phục của các đội. Cuộc thi có tất cả bốn nội dung: Chạy, nhảy cao, cầu lông và bóng rổ. Ngày thứ nhất sẽ thi hai nội dung đầu. Trong đó, chạy lại có hai phần là chạy đơn và chạy tiếp sức. Vũ ở đội chạy đơn. Còn tôi trong đội cổ vũ.
Tiếng trống khai mạc vang lên, thầy hiệu trưởng trường Thiên Đức đứng trên bục phát biểu mở màn, chính thức bắt đầu cuộc thi. Tổng cộng có tới 12 trường trung học tham gia. Sẽ được chia thành bốn đường chạy, mỗi lượt có 4 trường thi đấu với nhau, rồi từ 4 trường đó chọn ra người thắng cuộc. Trước khi di chuyển tới vị trí của mình, tôi khẽ liếc sang Vũ, thấy sắc mặt cậu ta hơi khó coi.
Mội người trong đội bên cạnh cũng lo lắng hỏi
- Vũ! Không sao chứ?
Cậu nhăn mặt lắc đầu
- Không sao!
Tôi muốn đi tới chỗ Vũ thì lại bị kéo đi. Chỉ có thể ngoái lại nhìn cậu. Sau một lúc thì Vũ cũng rời vị trí, tới phòng chuẩn bị.
Lượt thi đầu tiên là bốn trường ở phía Nam, tên và thứ tự thi đấu đều được hiện rõ trên bảng thông báo. Cả bốn người cùng đứng vào vạch xuất phát, phía bên trên liền nổi lên tiếng reo hò, khiến cho sân trường trong phút chốc trở nên náo động hơn bao giờ hết.
- Huýt!!!!!!!!!!!!
Hồi còi đanh gọn vừa vang lên, cả bốn người cùng lập tức lao về phía trước. Phía sau là tiếng cổ vũ không ngừng
- Cố lên! Cố lên!
- Vũ Kiệt vô địch!
Tiếng hò reo dường như đã lấn át hết mọi âm thanh khác. Bốn người trên đường chạy đuổi nhau sát nút. Tôi khẽ liếc sang sân bên cạnh, thấy các đội cũng đang tổ chức thi nhảy xa. Tôi đưa mắt tìm kiếm Vũ, cuối cùng thấy cậu đang ngồi ở bên dưới, nói chuyện gì đó với mấy người cùng đội, sắc mặt vẫn không dễ chịu đi chút nào. Trong lòng tôi bỗng nhiên nổi lên cảm giác lo lắng.
Trong khi tôi không chú ý, đội trường Vũ Kiệt đã vượt lên dẫn đầu. Bỏ xa các đối thủ còn lại. Rồi vượt qua vạch đích. Trên khán đài nổi lên tiếng reo hò không ngớt. Đội cổ vũ thì không ngừng nhảy lên ôm lấy nhau vui sướng. Trên bảng thông báo điện tử đã xuất hiện tên của đội thắng đầu tiên, đồng thời bên dưới là tên của 4 đội tiếp theo. Tôi lại không kìm được quay ra nhìn Vũ, thấy cậu ấy cũng đang ngước lên nhìn bảng thông báo, trên đó là tên của Học viện thiên tài. Tôi thấy người bên cạnh trao đổi gì đó với Vũ, nhưng vì quá ồn ào cộng với khoảng cách xa nên không thể nghe thấy. Sau một hồi thì Vũ đứng dậy.
Khung cảnh trên khán đài lúc này không hề trở lại trạng thái im lặng mà dường như còn ồn ào hơn lúc trước. Và khi bốn người trong đội chạy tiếp theo đứng vào vạch xuất phát, tiếng hò reo lại nổi lên không ngừng
Mấy cô gái trong đội cổ vũ của trường tôi vừa nhìn thấy Vũ đã lập tức đứng thành hàng lối. Không ngừng hô to
- Thiên Vũ nhất định giành chiến thắng!
- Thiên Vũ nhất định giành chiến thắng!
Từ phía sau, tôi chỉ nhìn thấy Vũ đang cúi xuống, hoàn toàn không nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt cậu lúc này. Hồi còi lại vang lên một lần nữa. Ngay lập tức, bốn thân hình liền lao vụt về phía trước.
- Cố lên! Cố lên!
- Thái Học cố lên!
- Thiên Đức! Thiên Đức!
Đội cổ vũ của trường Thiên Đức còn đứng trên bục nhảy cổ vũ. Hiền và Oanh ở bên cạnh cũng không ngừng ra sức hò hét. Tôi không dời mắt khỏi Vũ, cậu chạy ở đường chạy trong cùng, giữ tốc độ để không bị tụt lại nhưng cũng không vượt hẳn lên. Song song bên cạnh là trường Thiên Đức, trong khi Thái Học đã vượt lên dẫn đầu.
- Cố lên!
- Cố lên! Cố lên!
Tiếng hò hét gần như trở thành một làn sóng, dội lại phía đường chạy. Bên cạnh tôi bỗng nhiên vang lên giọng nói lo lắng của Oanh
- Vũ bị sao vậy?
- Hình như cậu ấy không được khỏe!
Khi tôi nhìn về phía Vũ, chỉ thấy bước chạy của cậu không còn giữ kịp với đội bạn. Tốc độ cũng chậm dần, dường như đang bị tụt lại cuối cùng. Từ xa cũng có thể thấy sắc mặt vô cùng khó coi, không hề giống như khi luyện tập. Tiếng hò reo vẫn vang lên không ngừng, tôi lại vô cùng lo lắng. Trong lòng thầm cổ vũ: "Cố lên! Cố lên!"
Đường chạy chỉ còn vài trăm mét nữa, ai cũng ra sức cuối cùng, chạy hết tốc độ về đích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!