Khi Huyền bất ngờ quay lại thì
BỐP!
Tất cả mọi người đều sững lại. Chỉ thấy ánh mắt Vĩ vô cùng đáng sợ
- Cậu…. cậu dám tát tôi? – Huyền vừa ngạc nhiên vừa tức giận nhìn Vĩ. Cậu đanh giọng
- Như vậy là quá nhẹ ột kẻ đê tiện như cậu!
- Cậu….
Vĩ không thèm đếm xỉa đến Huyền, từ từ tiến đến chỗ tôi. Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng nói
- Không sao chứ?
Tôi lắc lắc đầu. Vẫn ôm chặt sợi dây.
- Chúng ta đi thôi! – Vĩ kéo tôi đứng dậy. Cả người tôi mềm nhũn, cũng không biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì. Vĩ dìu tôi ra ngoài
- Trương Diên Vĩ! Cậu nghĩ mình là ai chứ? Cậu tưởng mình là đại tiểu thư thì hay lắm sao? – Từ phía sau, Huyền uất ức hét lên, một bên má còn đỏ ửng. Vĩ bỗng nhiên dừng lại, dùng một ánh mắt đáng sợ nhất mà tôi từng biết để nhìn Huyền.
- Im miệng! Đừng để tôi không kiềm chế được mà giết chết cậu!
Huyền cứng họng, im bặt. Trong ánh mắt lóe lên vài tia sợ hãi. Mấy người xung quanh chỉ im lặng, tự động nhường đường cho hai chúng tôi. Từ một gốc cây nào đó, có ánh mắt mơ hồ vẫn dõi theo.
…….
- Đau không?
- Vĩ lấy thuốc bôi lên gò má sưng đỏ của tôi, vừa nhẹ nhàng hỏi. Tôi lắc đầu, chỉ im lặng. Vĩ hơi thấp giọng
- Xin lỗi cậu nhé!
Thấy tôi ngạc nhiên nhìn, Vĩ gãi gãi đầu
- Uhm…mình không nên giận cậu. Xin lỗi vì đã đến muộn! – Vĩ cười hối lỗi, tôi vẫn lắc đầu. Cậu không có lỗi gì cả. Chỉ có tôi quá vô dụng, ngay cả vật cuối cùng anh để lại cũng không thể bảo vệ nổi. Bất giác nước mắt tôi lại rơi.
- Đừng khóc nữa!
- Vĩ vỗ nhẹ vào vai tôi. Ánh sáng mơ hồ chiếu vào sợi dây bằng bạc làm nó sáng lên. Tôi bần thần nhìn sợi dây. Anh à! Rốt cuộc đến khi nào em mới tìm được anh?
…….
Buổi tối, Vĩ lại đi ra ngoài chơi, thường thì đến khuya mới chịu trở về. Tôi đặt lại sợi dây vào trong hộp một cách cẩn thận. Nhìn ngắm thật kĩ rồi mới lên giường. Vừa nhắm mắt lại thì có tiếng gõ cửa. Tôi lắc đầu, nhất định là Vĩ lại mải chơi làm mất chìa khóa đây mà! Tôi đứng dậy mở cửa, nhưng khi cánh cửa mở ra, đó lại là một gương mặt khác, một gương mặt không hề xa lạ.
………
7.00 AM
Tôi tá hỏa nhìn cái đồng hồ vẫn đang dịch chuyển đều đều từng phút một. Tối qua ngủ muộn lại quên hẹn đồng hồ báo thức. Tôi cuống cuồng thay đồ rồi vác cặp lên trường. Với lấy sợi dây màu bạc, tôi vuốt nhẹ những cánh hoa. Cho dù sợi dây có đứt, nhưng tôi còn nắm, anh nhất định sẽ cảm nhận được mà trở về.
Sân trường lác đác vài học sinh đến muộn, hầu hết đều đã vào lớp. Nhưng khi tôi đến lại chỉ thấy trong lớp vắng hoe. Mãi tôi mới nhớ ra hôm nay là đầu tuần, tiết một có hoạt động ngoài giờ lên lớp. Tôi tự gõ vào đầu mình vì cái sự đãng trí này, mau chóng đi ngược về phía phòng hội giảng.
Phòng hội giảng là phòng rộng nhất ở trường, có sức chứa tới 300 học sinh, có đầy đủ các thiết bị và máy chiếu chuyên dùng cho những buổi hoạt động ngoài giờ. Tôi thì lại thấy nó rất thích hợp làm một phòng chiếu phim công cộng. Có một lần Vĩ còn rủ tôi tới đây mở khóa vào xem phim ma. Sau đó vì la hét quá lớn mà bị phát hiện, cũng may là chạy nhanh, không bị tóm. Tôi lại nhớ lại lúc hai chúng tôi cùng đột nhập vào phòng hồ sơ, cũng bị đuổi chạy tóe khói như vậy.
Cũng là lần đó tôi đã chạy nhầm vào phòng Vũ, bị làm nô lệ không công cho cậu ta cả một đêm. Nghĩ lại một chút, lại cảm thấy cảm giác oán hận trào lên.
Khi tôi đến nơi thì mọi người đều đã đông đủ. Thầy giáo hơi nhíu mày ra hiệu cho tôi yên lặng về chỗ ngồi. Sau khi đã ổn định, mới hắng hắng giọng nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!