Sáng sớm
Như thường lệ, tôi lại cầm theo lon nước lên lớp học, dường như việc mang nước cho Vũ cũng dần dần trở thành một thói quen, dù chưa hẳn tốt. Cậu ta có thể từ chối, nhưng theo đuổi vẫn là quyền của tôi. Đang suy nghĩ, tôi bất chợt nhìn thấy Vĩ lướt qua, còn chưa kịp gọi thì cậu đã đi thẳng. Vĩ vẫn giận tôi! Ý nghĩ này làm tôi hơi chùn bước. Đúng lúc này thì có một giọng nói vang lên, chất giọng khinh miệt của Khánh Huyền lúc nào cũng bám riết lấy tôi. Tôi quyết định bỏ ngoài tai, tiếp tục đi thẳng.
- Bộ điếc hả?
Lần này thì Vân và bạn của cô ta chạy lên kéo giật tôi lại, không cho tôi tiếp tục bước đi. Tôi vừa quay qua nhìn Huyền đã thấy chiếc túi màu đen của cô ta bay thẳng vào người. Giọng Huyền đầy giận giữ
- Đâu rồi?
- Cái gì? – Tôi ngơ ngác nhìn cô ta cùng chiếc túi.
- Tiền!
- Tiền gì chứ? – Tôi càng không hiểu nhìn cô ta, Huyền khinh khỉnh
- Tiền trong túi xách, khi học Thể Dục tôi đã để túi xách ở đó, sau đó thì tiền biến mất!
- Vậy tại sao lại hỏi tôi? – Tôi nhìn lại cô ta, lúc này mới nhớ, đúng là sau khi bị Huyền đáp quả bóng vào mặt, tôi đã thấy chiếc túi này. Tôi hơi ngẩn ra – Cậu nghi ngờ tôi lấy?
Huyền nhếch môi
- Sẽ biết ngay thôi!
Nói rồi cô ta hất mặt, Vân và bạn của cô ta liền kéo cặp sách trong tay tôi.
- Các cậu làm cái gì vậy chứ? – Tôi giằng lại cặp sách trong tay họ, phẫn nộ nhìn Huyền – Các cậu không có quyền làm như vậy!
- Bọn này chỉ muốn kiểm tra xem thế nào thôi mà! – Nói rồi cô ta lại giật lấy chiếc túi. Mấy người xung quanh thấy như vậy đều xúm lại xem. Tôi còn chưa kịp phản ứng đã thấy Vân dốc ngược cặp sách của tôi. Đổ hết tất cả xuống dưới đất. Hai tay tôi bị hai người khác giữ chặt, chỉ có thể không ngừng giãy giụa. Vân bới tung đám đồ lộn xộn bên dưới, kéo ra một tập dày được bọc kĩ.
Tôi tròn mắt
- Đây là cái gì?
Tôi ngỡ ngàng. Huyền cầm tập tiền rồi mỉa mai nhìn tôi
- Đã ăn cướp rồi còn la làng!
- Không…không phải tôi! – Tôi gào lên. Chỉ thấy nụ cười ma mãnh trên khuôn mặt Huyền. Không phải là tôi! Không phải là tôi! Tôi không lấy. Không biết tại sao nó lại có trong cặp sách của tôi. Tôi hoang mang nhìn sang bên cạnh, những cặp mắt khinh bỉ đang không ngừng hướng về phía mình
- Không chỉ *** hại người khác mà còn trộm cướp nữa!
- Tại sao vẫn chưa cút khỏi đây chứ?
Tất cả bọn họ đều muốn tôi biến mất khỏi đây. Tại sao không chịu nghe tôi giải thích. Tại sao không tin tôi?
- Không phải tôi làm! – Tôi cố sức hét lên, nhưng dường như giọng nói bị tắc nghẹn. Những khuôn mặt căm ghét bao vây làm tôi muốn nghẹt thở.
- Cút đi! Cút khỏi học viện!
- Hạng người như cô không có tư cách ở đây!
Giống như một làn sóng, những tiếng nói phẫn nộ cùng đồng thanh. Tất cả đều hướng về phía tôi.
- Cút đi!
- Rời khỏi đây đi!
- Đồ trộm cướp!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!