Chương 24: Rời bỏ

Mấy đứa con gái dường như cảm thấy sắp có trò vui nên mau chóng xúm lại xem. Chỉ thấy Huyền có vẻ rất thách thức nhìn tôi. Sau khi tiếng còi vang lên, cô ta đứng ra thì thầm to nhỏ gì đó với đám bạn, sau đó phát lệnh

- Đổi người!

Gì đây? Cô ta lại muốn chơi trò gì đây? Nhận thấy vẻ tươi cười trên mặt Huyền, cảm giác bất an trong tôi lại trào dâng mãnh liệt. Không biết cô ta đã nói gì với mấy học sinh lớp tôi, chỉ thấy Hoài lẳng lặng bước đến vạch xuất phát, còn tôi ở phía trên đường chạy. Huyền bên cạnh đứng song song với tôi, mắt hướng thẳng về phía trước

- Huýttttt!!!!

Tiếng còi vừa vang lên, Hoài cùng cô bạn chạy đôi với Huyền chạy một mạch đến chỗ tôi và cô ta. Tôi đưa tay ra phía sau chuẩn bị nhận gậy, ngay khi gậy vừa tới tay, đã phóng hết tốc lực chạy về phía trước. Quả thật tôi không hề muốn chạy song song với cô ta chút nào, chỉ còn nước cắm đầu chạy trước, bỏ mặc cô ta. Huyền dường như không cam tâm, cũng lao lên đuổi kịp tôi.

- Cậu không thoát được tôi đâu!

Tôi quay lại thấy Huyền cắn răng , mồ hôi chảy ra nhưng vẫn tự mãn mỉm cười

- Tại sao cậu cứ nhất quyết bám lấy tôi? – Tôi cũng vừa thở vừa nói

- Sao hả? Sợ rồi à?

- Huyền cười, rồi bỗng đổi giọng, ánh mắt giận giữ nhìn tôi.

- Mày biến khỏi đây thì tao sẽ không bám theo mày nữa!

- Tôi không đi!

- Ngoan cố à? Mày không chỉ bẩn thỉu, mặt dầy mà còn ngoan cố nữa nhỉ? – Huyền nhếch môi

- Ít ra thì tôi cũng không giả tạo như cậu!

- Cái gì? – Nét mặt Huyền trở nên cau có

- Đúng vậy! – Tôi vừa thở vừa nói – Cậu đừng có kiếm lí do này nọ để trả thù tôi. Cậu chẳng qua vì ghen tị với tôi mà thôi!

- Cái gì? – Huyền trợn mắt

- Tôi nói không đúng sao? Bởi vì trong khi tôi nỗ lực vươn lên trở thành người đứng đầu, còn cậu vẫn không thể thoát khỏi vị trí 290. Cậu hận tôi vì tôi từng là 299. Cậu không muốn thừa nhận cố gắng của tôi nên mới kiếm cớ để đuổi tôi khỏi đây!

- Mày im miệng! – Huyền gào lên

- Thừa nhận đi! Đừng lấy lí do vì Vũ hay vì ai cả, cậu chỉ vì chính bản thân mình mà thôi! – Tôi nói rồi quay qua nhìn Huyền, chỉ thấy mặt cô ta ngày càng tức giận. Hai chúng tôi đúng lúc chạy đến chỗ ngoành, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất. Huyền bỗng lao lên. Xô mạnh tôi lăn ra đất

- Á!

Tôi ngã nhào, đập người vào vạch chắn, đau muốn bật khóc. Huyền cúi xuống túm lấy áo tôi

- Mày nghĩ là mày thắng được sao? Tao sẽ khiến ày phải rời khỏi đây theo cách thê thảm nhất!

Cô ta đứng, cao ngạo nhìn tôi rồi chạy tiếp. Tôi đau điếng ngẩng lên thì chỉ còn thấy cái bóng cô ta trên đường chạy. Máu ở chân bắt đầu rỉ ra. Tôi cắn răng đứng dậy. Bỏ cuộc ư? Không đời nào! Tôi tập tễnh trên chiếc chân đau, cố nín nhịn. Trong lòng tự cổ vũ mình. Tuyết Mai! Mày nhất định không được thua! Nhất định không thua cô ta!

Tôi lao về phía trước, vết thương đau nhói nhưng tôi không cho phép mình bỏ cuộc. Vòng chạy được rút ngắn, phía trước vang lên tiếng reo hò của tụi con gái đứng xem. Tôi vươn người. Hai chân mềm nhũn nhưng vẫn ráng chạy. Dường như ý chí này đã khiến tôi có thêm sức mạnh. Tôi lao nhanh về phía trước, còn Huyền thì ngỡ ngàng nhìn tôi

- Không chịu thua à?

Cô ta nghiến răng, lấn vạch, định gạt tôi ngã lần nữa, không ngờ tôi nhanh chóng né sang một bên. Huyền bất ngờ mất đà, ngã lăn quay ra đất. Đám con gái đang đứng nhìn lập tức kêu lên, chạy vội vàng đến chỗ Huyền. Mặt cô ta tím ngắt, không ngừng ôm lấy chân, nước mắt giàn giụa

- Em có sao không? – Thầy thể dục lo lắng nắn chân của Huyền. Cô ta cắn răng, nước mắt trào ra không ngừng

- Là cậu ta đẩy em!

- Trong làn nước mắt, cô vẫn cố nhìn về phía tôi "vạch tội"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!