Chương 23: Nguy hiểm

Khi tôi tắm rửa xong, đang ngồi dán băng cá nhân thì Vĩ bước vào. Cậu vừa nhìn thấy vết thương trên tay tôi thì nhíu mày, lo lắng hỏi

- Cậu bị sao vậy?

- À! Đi không cẩn thận, bị té ấy mà! – Tôi cười lấp liếm

- Té? – Vĩ nghi hoặc nhìn tôi, ánh mắt dường như đọc thấu mọi suy nghĩ của tôi. Tôi đành phải quay mặt đi. Vĩ nhấn giọng

- Đám người đó bắt nạt cậu?

Tôi lắc đầu phủ nhận

- Còn chối? – Vĩ trừng mắt nhìn tôi. Trong đáy mắt lóe lên vài tia tức giận. Thật sự từ ngày quen biết Vĩ, cậu lúc nào cũng tươi cười, thích bày trò trêu trọc người khác, chưa bao giờ thấy Vĩ nổi giận như vậy. Tôi thấy Vĩ xoay người, dường như định đi tìm đám người đó tính sổ thì vội vã cản lại

- Xích mích một chút thôi! Cậu đừng làm to chuyện!

Vĩ vẫn nhìn tôi hậm hực

- Không sao thật mà! – Tôi lúc lắc cánh tay, thể hiện mình cũng chưa đến nỗi què quặt – Chỉ là vết thương nhỏ!

- Có phải vì chuyện tài liệu của Vũ không? – Vĩ đột nhiên hạ giọng.

- Cũng chỉ làm hiểu làm thôi mà! Nếu cậu là những người đó, liệu cậu có tin mình không? Cậu không cần chuyện gì cũng đứng ra giúp mình, như vậy, mình thấy áy náy lắm! – Tôi cười nhẹ, khó khăn lắm mới nói ra được lời thật lòng. Chỉ thấy Vĩ trầm ngâm nhìn tôi

- Cậu ngốc thật!

- Hả?

- Phương Tuyết Mai, mình nói là cậu rất ngốc!

Tôi thộn mặt, ừ, hình như là tôi ngốc thật. Từ thời cha sinh mẹ đẻ, có ai khen tôi thông minh bao giờ đâu. Vĩ thở hắt ra.

- Coi như bọn họ may mắn!

Tôi cười cười. Vĩ dặn

- Nhưng lần sau nếu bị bọn họ thì phải biết phản kháng lại, nếu không thì cũng lập tức đi tìm tớ, biết chưa?

Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Vĩ không nói gì nữa, đi về phía hộc tủ, cúi xuống tìm kiếm thứ gì đó. Lúc cậu ngẩng lên, tôi mới thấy trên tay cậu là đủ thứ thuốc thang cùng bông băng này nọ. Vĩ đột nhiên nhìn tôi mỉm cười, bưng cả đống lỉnh kỉnh kia đến chỗ tôi

- Cậu…định làm gì thế? – Tôi hốt hoảng nhìn toàn những loại thuốc kì dị chẳng biết đã vứt ở đó từ đời nào, lo sợ mà nuốt nước bọt nhìn Vĩ

- Băng bó lại cho cậu! – Vĩ mỉm cười gian tà

Nụ cười này, quả thật rất lâu rồi mới nhìn thấy. Nhớ khi tôi mới chuyển đến, Vĩ rất hay nhìn tôi rồi cười như vậy, cho nên mỗi lần nhìn thấy là tôi lạnh cả sống lưng. Và hiện tại, cảm giác đó đang trào dâng mãnh liệt.

- Không…không cần đâu! Mình chỉ bị xước nhỏ thôi!

Tôi vừa nói vừa xoay người định bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp chạy thì đã bị Vĩ túm chặt

- Yên lặng nào! Đại tiểu thư Diên Vĩ này chưa từng băng bó cho ai, cậu phải vinh hạnh được làm người đầu tiên đấy nhé!

- Cái gì?

Chưa từng băng bó cho ai? Vậy là tôi bị lôi ra làm chuột bạch sao? Tôi hét toáng lên

- Á Á! Không! Không! Tránh xa tớ ra!

Đằng sau tôi, Vĩ vừa cầm cồn sát trùng và bông băng, la hét đuổi theo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!