Vũ thoáng sững lại, nhưng cũng chẳng buồn quay ra nhìn tôi. Cậu ta cứ thế, tiếp tục tiến thẳng vào lớp học. Mấy học viên xung quanh bị tiếng hét của tôi làm cho giật mình, soi mói nhìn tôi. Tôi nhận ra việc làm quá lố của mình, hơi cúi mặt, bước nhanh vào lớp. Chỉ có trong lớp thì tôi mới không phải nhìn thấy những ánh nhìn dè bỉu kia.
Khi tôi tạt quay căng tin để mua lon nước khác cho Vũ, bất ngờ thấy trên bảng tin của trường đang dán chật kín cái gì đó. Tôi hơi tò mò tiến đến xem, vừa nhìn thấy thứ được đính trên đó thì không khỏi trợn mắt. Cả bảng tin chật cứng thư khiêu chiến. Hóa ra, vị trí số một là như thế này đây! Bên cạnh đó, còn rất nhiều những dòng chữ to nhỏ được viết bằng phấn, giọng điệu vô cùng phẫn nộ
- Phương Tuyết Mai hãy cút khỏi đây!
- Cô ta không có tư cách trở thành người đứng đầu học viện!
- Đừng ở đây làm ô uế học viện nữa!
Tôi không dám đọc tiếp nữa. Chỉ cảm thấy ở phía xa, hàng trăm ánh mắt đang hướng về phía mình, có phẫn nộ, có vui thích, có thờ ơ. Tôi giữ chặt lon nước trong tay. Không nói gì, quay trở lại lớp
- *** hại người ta rồi còn lẽo đẽo bám theo
- Đúng là đồ mặt dầy trơ tráo!
Những tiếng nói vẫn không ngừng bám riết. Bây giờ tôi thật sự giống như người bị bệnh truyền nhiễm, đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Không ai muốn đến gần hay nói chuyện với tôi. Việc tôi theo đuổi Vũ lại càng khiến họ căm ghét tôi hơn. Bản thân tôi cũng tự nhận thức được việc làm này của mình chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng tôi không thể nào dừng lại. Bởi vỉ, đó là yêu cầu của mũ lưỡi trai. Anh ta, muốn tôi trở thành…bạn gái của Vũ. Tôi cảm thấy con người này đúng là vô cùng khó hiểu.
Lúc trước thì bắt tôi phải đánh bại cậu ta, bây giờ lại muốn tôi theo đuổi, chẳng phải là quá mâu thuẫn sao? Anh ta dốt cuộc có thù oán gì với Vũ, anh ta thực sự muốn gì đây? Tôi không ngừng suy nghĩ, tìm mọi lí do để giải thích nhưng cuối cùng vẫn không giải thích được. Trong phút chốc, lại thấy nụ cười khó hiểu của anh ta hiện lên.
Buổi sáng thứ 3 từ sau khi tôi chính thức tuyên bố sẽ theo đuổi Thiên Vũ. Như thường lệ, tôi chuẩn bị sẵn nước trái cây, thực ra không biết Vũ thích vị gì nên mỗi ngày tôi lại đổi vị. Sau đó mới thấy việc làm này quá thừa thãi. Vũ chẳng thèm bận tâm tôi đang cầm cái gì, thản nhiên coi tôi như không khí. Tất nhiên, tôi cũng không hề bỏ cuộc, vẫn bám đuổi cậu ta. Tự sâu thẳm trong lòng cảm thấy, mình nhất định là có họ hàng sâu xa với….
đỉa!
Vừa thấy Vũ xuất hiện, tôi lại lập tức mỉm cười, đưa ra lon nước vị đào
- Dừng lại đi!
Có tiến triển hơn những lần trước. Cậu ta cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi, cho dù chỉ là 3 từ ngắn ngủi không đầu không cuối. Tôi ngây ngô hỏi lại
- Dừng lại cái gì cơ?
- Cái việc làm điên khùng của cậu!
- Ý cậu là việc tôi theo đuổi cậu? – Tôi "đính chính" lại
- Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bỏ cuộc, muốn nghĩ sao tùy cậu! – Tôi thản nhiên nhìn Vũ, sau đó chìa ra lon nước.
Vũ im lặng nhìn tôi cùng lon nước vị đào vẫn còn bốc hơi lạnh vì vừa được lấy ra. Tôi mỉm cười, hẩy hẩy tay. Những học viên khác thấy cảnh tượng này thì cũng nán lại, bàn tán không ngừng. Cuối cùng Vũ cũng cầm lấy lon nước, tôi chưa kịp cười thì đã thấy cậu ta cầm nói, rồi thẳng tay ném vào thùng rác bên cạnh. Sau đó quay người bỏ đi! Đám con gái phía sau bụm miệng cười rúc rích. Ném cho tôi cái nhìn thương hại rồi bỏ vào lớp. Tôi không cảm thấy bị xúc phạm, cũng không thấy tổn thương. Chỉ thấy….
tiếc tiền! Lon nước này là tiền ăn sáng của tôi. Trong khi tôi không được cái gì bỏ vào bụng thì cậu ta lại dám vứt đi. Đúng là cái tên trời đánh!
Tôi thầm rủa xả Vũ, lại cúi xuống xoa dịu cái bụng đang biểu tình của mình, trong lòng thầm tính toán. Kinh tế của tôi eo hẹp như vậy, xem ra lần sau nên mua thứ khác rẻ hơn. Kẹo mút chắc không phải là ý kiến tồi!
………….
Không khí trong lớp học không hề thoải mái chút nào. Thầy giáo chưa vào lớp, tôi đang ngồi ôn bài thì bị Vĩ kéo tay, cậu nhíu mày nhìn tôi, khoanh tay lại hỏi
- Cậu đang làm cái gì thế?
- Làm gì? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại
Vĩ nhướn mày nhìn về phía Vũ, sau đó lại nhăn mặt liếc tôi.
- Cậu đang theo đuổi cậu ta thật sao?
Tôi im lặng, sau đó cũng gật đầu
- Cậu điên hả? Thấy bị ghét như vậy chưa đủ sao? – Vĩ ghìm giọng nhìn tôi, ánh mắt hơi hướng về phía bảng tin. Tôi nhăn nhó cười. Thật lòng tôi muốn giải thích cho cậu nhưng không thể, tôi làm phiền Vĩ quá nhiều rồi. Hơn nữa việc này, tôi phải tự mình giải quyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!