Chương 21: Tôi muỗn theo đuổi cậu

Ba ngày sau kì thi, trường đã công bố kết quả. Tôi là người đầu tiên đến xem. Trong lòng vừa lo lắng vừa sợ hãi, vừa cầu nguyện nhìn thứ tự trong bảng điểm. Ngay khi cái tên Phương Tuyết Mai ở vị trí đầu tiên, tôi đã suýt hoáng toáng lên. Tôi không mơ đó chứ? Tôi thật sự dành được vị trí đầu tiên! Tôi dùng tay nhéo vào má mình, đảm bảo rằng tôi đang tỉnh! Được rồi!

Cuối cùng tôi cũng làm được rồi!

Tôi hoa chân múa tay, không thể nào diễn tả hết niềm hạnh phúc. Vậy là có thể ở lại rồi! Đang định bụng chạy đi tìm Vĩ thông báo tin vui, mắt tôi bất chợt dừng lại trên trang giấy. Danh sách 299 cái tên, không hề có tên Hoàng Thiên Vũ. Như vậy là bài thi của cậu đã bị hủy. Nếu như không xảy ra sự cố kia, liệu, tôi có thể giành được vị trí thứ nhất không?

Tôi hoang mang suy nghĩ. Lúc này, bảng tin đã bị mọi người quây chật kín. Có người nhẩy cẫng lên vì được tăng thứ hạng, có người lại thở dài. Tất nhiên những người trong danh sách đen có nguy cơ bị đuổi khỏi trường là lo lắng nhất. Dù vậy, ai cũng để ý đến điều bất thường mà tôi vừa nhận ra: Không có tên Hoàng Thiên Vũ!

- Nhất định là cậu ấy bị người khác *** hại! – Ai đó nhỏ giọng bàn tán. Lập tức nhận được sự đồng tình từ đám đông.

- Nhưng ai dám làm như vậy?

Đám đông im lặng suy đoán. Đúng lúc này thì cô gái khăng khăng Vũ không dùng tài liệu kia ngước lên, chạm phải ánh mắt ngơ ngác cùng thắc mắc của tôi. Cô bạn cũng kinh ngạc không kém

- Đây chẳng phải Phương Tuyết Mai – học sinh 12A, đã bị Thiên Vũ đuổi học sao?

Câu nói này của cô gái làm tất cả mọi người đều tập trung nhìn tôi. Thì ra không phải là không có ai để ý tới sự biến mất của tôi. Sau đó ánh mắt ai nấy lại hướng về bảng điểm, dường như đang tìm kiếm tên tôi trên đó. Và quả nhiên, tất thảy đều tròn mắt trước vị trí số một mà đáng ra là của Hoàng Thiên Vũ kia.

Ánh mắt đám học viên phút chốc thay đổi, tôi có thể tưởng tượng ra họ đang nghĩ gì. Một số người còn không buồn che dấu ý nghĩ, mặc nhiên nói thẳng ra

- Dùng cả cách này để giành chiến thắng! Thật chẳng ra gì!

- Tại sao trường ta lại có thể chứa chấp thứ người như vậy chứ!

- Không có liêm sỉ!

Tôi chỉ bất động không thể giải thích. Chắc chắn tôi có giải thích thì cũng không có ai tin. Nhưng…. tôi đâu có làm! Tại sao không ai tin tôi chứ? Những lời lăng mạ vẫn không ngừng chĩa về phía tôi, tôi chỉ cúi mặt. Đúng lúc này thì Vĩ từ xa đi đến, kéo giật tôi ra khỏi đám đông. Tôi bị lôi đi như con ngốc, bỏ lại đằng sau những ánh mắt khinh bỉ và căm ghét.

Vĩ bực mình nhìn tôi

- Bị nói như vậy cũng không biết phản kháng lại! Cậu ngốc thật đấy!

- Mình…mình biết nói gì chứ?

Bao nhiêu công sức học tập của tôi, dốt cuộc lại bị nói là dùng thủ đoạn để giành được vị trí thứ nhất. Tôi nên cảm thấy thế nào đây? Vĩ thở dài

- Vậy thì ít ra cũng đi chỗ khác chứ! Cậu thật là…

Tôi im lặng nhìn Vĩ

- Cậu…. cậu có tin chuyện này là do mình làm không?

- Tất nhiên là không rồi! – Vĩ nhìn tôi như thể tôi vừa hỏi điều gì ngu ngốc lắm vậy. Tôi cảm động mỉm cười, cuối cùng, chỉ có một mình cậu là vẫn tin tôi.

- Cảm ơn cậu! – Tôi thật lòng nói. Vĩ như muốn cốc vào đầu tôi, chỉ cười

- Cậu ngốc!

Tối hôm đó, khi tôi đang làm bài tập, quả thật là sau quãng thời gian chăm chỉ kia, tôi bỗng nhiên không còn chây lười như trước nữa. Thực ra thì cũng còn một lí do khác, ấy là hoàn cảnh hiện tại của tôi bây giờ, nếu tôi không chăm chỉ một chút, kết quả học tập tệ hại, những người khác sẽ càng có cớ nói tôi dùng thủ đoạn để dành được vị trí số một. Tuy nhiên, học được một lúc thì mắt tôi bắt đầu nhíu lại. Hậu quả của việc không ngủ trưa đây mà.

Tôi lắc lắc đầu, sau đó mở cửa ra ngoài, dự định hít thở chút không khí cho tỉnh ngủ. Đúng lúc này, ánh mắt tôi chạm phải một dáng người đứng bên dưới. Anh ta bị ánh sáng từ trong phòng hắt ra khiến tôi chỉ thấy một nửa thân hình, nửa còn lại chìm hẳn vào bóng tối. Tuy vậy, tôi vẫn nhận ra chiếc mũ lưỡi trai màu đen. Là mũ lưỡi trai!

Phát hiện này làm tôi sững ra một lúc. Tôi thấy anh ta dùng tay kéo mũ xuống che toàn bộ khuôn mặt, chuẩn bị xoay người bước đi. Tôi vội vã chạy xuống, vừa gọi không ngừng

- Là anh phải không?

Mũ lưỡi trai dừng lại, một lúc mới quay về phía tôi. Đúng là anh ta thật rồi! Từ sau khi bị đuổi tôi không gặp được mũ lưỡi trai, giờ đây anh ta lại xuất hiện trước mặt tôi. Sự xuất hiện đột ngột này làm tôi trong phút chốc không biết phản ứng thế nào. Câu từ cũng trở nên lộn xộn

- Tôi…anh…hồ sơ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!