Chương 2: Kẻ thích đùa

Bị phớt lờ, Hoàng Thiên Vũ hơi bực tức, gào nhặng lên

- Cô không nghe gì hả? 299! Này….. IQ hai chữ số!!!

Tai tôi lùng bùng trước hàng tá biệt danh hắn tự đặt cho tôi!

Mặc kệ! Mặc kệ! không quan tâm!

Ta đại nhân không chấp tiểu nhân, cho ngươi tự nói tự nghe!

Vừa hay chuông vào lớp réo lên, ông trời ra tay cứu khổ cứu nạn cho cái tai của tôi. Một cô giáo khá đứng tuổi bước vào, khuôn mặt nghiêm trang, lại thêm cặp kính dày cộp, trông có vẻ nghiêm nghị. Cô đặt quyển sách xuống bàn, giới thiệu đôi chút về mình. Hình như cũng chẳng quan tâm đám học sinh phía dưới có lắng nghe hay không, sau đó thì bắt đầu học bài.

Hoàng Thiên Vũ không gọi tôi nữa, hắn chăm chú vào bài học. Tôi cũng vội lấy vở ra, ghi chép lia lịa. Nhưng lời cô giảng nhanh quá, viết dãn khớp xương vẫn không kịp.

Tôi liếc qua vở Thiên Vũ, thấy nó trắng trơn, không có chữ gì cả.

Cậu ta liếc lại vở tôi, thấy dày đặc những chữ, cười khẩy một cái

- Cậu cười gì? – Tôi cau có, tay vẫn chép lia lịa

- Tôi cười cậu ngốc, học mà chỉ biết chép như vậy thì được ích gì chứ?

Thấy tôi ngơ ngác, cậu ta bắt đầu giảng đạo

- Ở đây giáo viên chỉ góp một phần nhỏ, phần lớn là do tự tìm hiểu và phương pháp học của từng người. Khi giảng bài, chỉ nghe rồi dung nạp những thứ cần thiết, học xong thì đã hiểu hết rồi. Ghi chép lại như vậy vừa tốn thời gian, lại không thể nghe kịp. 299! Cậu phải sửa lại cách học của mình đi!

Nói xa nói xôi, rốt cuộc cũng là chê tôi không biết tiếp thu chứ gì. Đúng là tên kênh kiệu đáng ghét!

Tôi bỏ ngoài tai lời cậu ta, tiếp tục ghi chép kín hết cuốn vở.

…………….

Buổi học đầu tiên kết thúc không như tôi mong đợi, chép nhiều quá nên tay tôi đau nhức, tai thì lùng bùng, mớ kiến thức nạp quá tải như chực trào qua hai tai, thoát ra ngoài.

Học viện thiên tài! Quả nhiên chẳng dễ dàng chút nào!

Nghỉ ngơi một lát, tôi đi tìm đồ đạc hồi sáng gửi ở phòng đựng đồ, sau đó đến khu kí túc xá nữ.

Ngôi trường mới rộng thênh thang, tòa nhà nhiều không đếm xuể, khó khăn lắm tôi mới tìm đến được kí túc xá, ì ạch vác hành lí lên tầng ba.

Hai hãy nhà cho nam và nữ nằm sát nhau, chỉ ngăn cách bằng một bức tường sơn trắng có đục vài lỗ hoa nhỏ, vuông vuông bằng lòng bàn tay.

Số lượng học sinh nam trong trường nhiều hơn học sinh nữ, nên kí túc xá nam cũng có vẻ bự gấp đôi bên này!

Tôi lần tìm căn phòng số 300, vừa đi vừa quan sát cảnh vật.

Bên ban công tầng hai, cứ cách vài ô cửa lại có một chậu hoa màu tím. Tôi không biết đây là loại hoa gì, chỉ thấy nó rất đẹp. Các cánh hoa tím phớt rất đặc biệt. Lại còn có mùi hương thơm ngát.

Tôi tò mò tiến lại gần một chậu, dí sát mũi mà hít hà, tay định níu một cành lại gần.

Nhưng khi sắp chạm đến, thì tay tôi bị nắm chặt, kéo giật lại

- Muốn chết à?

Người vừa kéo tôi hét lên, tôi ngạc nhiên ngước nhìn, nhận ra khuôn mặt đáng ghét của Hoàng Thiên Vũ

- Cậu làm gì vậy? – Tôi bực bội

- Còn hỏi tôi nữa, cậu suýt chết đấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!